Social Icons

Pages

Thứ Bảy, 30 tháng 3, 2013

Thật lòng anh rất nhớ em!


Anh luôn dành cho em một tình yêu chân thành nhất, chúc em hạnh phúc.





Thời gian đi qua để lại cho con người ta muôn điều hối tiếc, có lẽ hối tiếc nhất cuộc đời này của anh là không được bên em. Giờ em đã ở nơi phương xa còn anh lẻ loi nơi này, để rồi trong từng giấc mơ hay những lúc làm gì anh luôn nghĩ tới hình bóng em - hình bóng người con gái mà anh mãi yêu. Đối với anh giờ học hành, sự nghiệp, đã ổn định nhưng trong sâu thẳm trái tim này anh thấy vô cùng trống vắng em ạ, anh không thế nào sống được như ngày xưa được, miệng anh luôn vui cười hòa đồng với bao người xã hội, trong công việc anh luôn cởi mở và chiếm được cảm tình từ nhiều người, nhưng mỗi khi thấy bạn bè, đồng nghiệp tay trong tay đi với người mà họ yêu thương anh thấy chạnh lòng vô cùng. Anh luôn tự dằn vặt trái tim mình sao mình quá ngốc nghếch vậy, lúc ấy sao mình không trưởng thành và kìm nén trong suy nghĩ một chút thì có sao đâu, để rồi giờ anh đã trưởng thành thì em đã mãi xa anh rồi.
Em à, em biết không anh không hiểu sao cứ như người mất hồn vậy, đôi lúc anh muốn kiếm một người con gái để anh gửi niềm thương nỗi nhớ nơi ấy, nhưng thật sự anh không thể nào làm được, mặc dù cũng có những người con gái luôn thương anh, chấp nhận anh này kia, nhưng anh không thể và mãi mãi không thể dành tình cảm cho họ được. Trái tim anh hình như đóng băng mất rồi em ạ, dù em đã xa anh rồi nhưng trong suy nghĩ và trái tim anh không hề thay đổi, anh vẫn mãi yêu em mà thôi, có đôi lúc anh nhấc máy lên muốn cầu mong em quay lại với anh như ngày xưa lắm, nhưng giữa lí trí và trái tim anh không biết phải làm sao. Trái tim mãi yêu còn lí trí thì mach bảo em có người con trai mới tốt hơn anh, quan tâm em rồi, anh cảm thấy ganh tị vô cùng, và thật sự anh không muốn mất em, nhưng anh không thể làm gì hơn, để rồi anh chôn dấu tình yêu thầm kín ấy trong lòng của anh mãi mãi.
Những lúc buồn hay cô đơn trong lòng anh chỉ biết tìm đến quán cà phê hay viết lên tường những dòng facebook mà vô nghĩ, không biết mình đang viết gì, cứ viết mãi những nỗi lòng trong tim với nỗi buồn khó tả, mọi thứ cử luẩn quẩn như mình đang mơ mộng những diều không tưởng vậy. Anh cứ mơ hồ như là em và anh chưa bao giờ nói hai từ chia tay vậy em ạ, nhưng em có hiểu đâu, anh biết em có người mới rồi, trong lòng anh rất buồn. Anh nghĩ người con gái mình yêu thương nhất giờ đã hạnh phúc bên người mới rồi, giờ mình có nói gì hay níu kéo thì đã muộn, nhưng dù sao anh cũng muốn nói trong sâu thẳm cả lòng này anh mãi yêu em. Anh không được bên em nhưng anh vẫn tin và chờ đợi một ngày em quay về, dù đấy chỉ chỉ là sự chờ đợi mong manh em ạ. Và một điều anh mong em hạnh phúc bên người mới thì đừng nói anh này kia em nhé, không phải anh vô tình viết lên facebook là dành cho ai đâu, anh viết về em mà không dám thể hiện thành lời mà cứ vòng vo em ạ, không phải anh muốn em khó xử này kia, nhưng đấy thực sự là nỗi niềm của anh. Em hãy hiểu chứ đừng trách anh, mỗi lần viết lên em cứ nghĩ anh cứ gò bó, dằn vặt em thì anh không bao giờ nghĩ vậy đâu, vì anh biết em đã không thuộc về anh nữa rồi mà đúng không nhỉ.
Thư tình: Thật lòng anh rất nhớ em!, Bạn trẻ - Cuộc sống, Thu tinh, xa anh, chia tay, ben em, nho em, chuc em hanh phuc, tinh yeu, noi nho, yeu thuong, thu tinh yeu
Anh luôn dành cho em một tình yêu chân thành nhất (Ảnh minh họa)
Mọi thứ đến với anh quá nhanh và xa anh cũng rất nhanh, để lại trong trái tim anh một niềm kí ức mà có lẽ người yêu nào đã yêu và đang yêu khi chia tay thì không thể nào không day dứt đến đau lòng. Em biết không sau mỗi tuần làm việc cuối tuần anh lại tìm đến biển, anh nhìn những con sóng, hay những con còng cứ bò quanh bờ biển mà lòng mơ hồ em đứng trước mặt anh như xưa vậy. Ảo giác hay là mơ hồ anh không biết nữa, có lẽ anh đang hoang tưởng cũng nên, cứ thế rồi anh âm thầm trong vô vọng. Những kí ức ngọt ngào có lẽ giờ với anh đã xa thật rồi, anh mãi là người mơ hồ trong vô vọng, anh cứ sống như một con người có lí trí mà không có sự rung cảm nữa rồi. Anh đi làm mà cứ làm cho hết thời gian, dốc hết sức mình với đầu óc vào công việc, còn học anh cũng vậy, mọi thứ đang nuôi lớn ước mơ của anh còn tâm hồn thì vô cùng trống rỗng kể từ ngày xa em, trong anh không gì nữa, anh chỉ biết trả lời câu hỏi ấy cho thời gian và vấn đáp cho qua những nỗi niềm tuyệt vọng mà thôi.
Anh không biết mình học lên cao này sẽ ra sao, hay chỉ là lấy học vị, hay là bổ sung cho công việc của anh nữa thật sự anh rất mệt mỏi em ạ, miệng thì lúc nào cũng mỉm cười còn trong lòng thì từng giọt lệ cứ tuôn rơi mà mấy ai biết anh có những suy nghĩ buồn như vậy. Anh giờ đây đã thay đổi hoàn toàn rồi, anh không còn là một con người lãng mạn như xưa nữa, anh thấy mọi thứ như một đống xô bồ, vô vị, anh luôn tự đóng khép lòng mình lại và khóa mình trong căn phòng hiu quạnh mà thôi. Anh ước gì giờ có liều thuốc gì ấy để anh có thể uống vào rồi anh có thể xóa tan đi ki ức về em, về những kỉ niệm khó quên ấy, thế sao mọi thứ khó với anh như vậy nữa, anh chưa bao giờ thấy khó trong vấn đề gì ngoài cuộc sống, học hành khó mấy anh cũng vượt qua và tốt hơn, công việc tuy áp lực nhưng anh cũng không bỏ cuộc, và biến mọi khó khăn thành đơn giản, còn kí ức về em sao anh xóa mãi cũng không được em ạ. Anh không biết làm sao có thể quên em để bắt đầu lại tất cả nữa, anh không mang lại hạnh phúc cho em được rồi anh mãi đau trong tim này, em đã để lại trong tim anh một khoảng trống có lẽ thời gian dài hay cuộc đời này anh mới xóa được.
 Có lẽ giờ anh viết thế này cũng chỉ là nỗi lòng của một người xa người yêu mà thôi, thật lòng trong tâm trí anh em mãi là người anh yêu nhất, nhớ em mà anh âm thầm chịu đựng và nén chặt nỗi nhớ ấy vào tim mà thôi. Anh mong rằng khi em đọc được lá thư này em sẽ hiểu anh hơn, anh luôn dành cho em một tình yêu chân thành nhất, chúc em hạnh phúc.

Cô bé đã cướp trái tim anh!



Em là người mà anh nghĩ đến trong từng phút từng giây trôi qua mỗi ngày.







Đây không biết là lần thứ bao nhiêu anh nói chuyện với em nữa. Anh biết có em chỉ có thể là trong giấc mơ của anh. Anh cảm thấy tình cảm dành cho em như là điều gì đó không đúng. Em đã cho anh biết thế nào là tha thứ, thế nào là bỏ qua, thế nào là sống vì chính mình và đó cũng là sống vì một ai đó. Anh đã nhiều lúc nghĩ rằng, gặp em là định mệnh, là điều may mắn nhất của anh. Rồi từ đó anh sống cởi mở hơn, vui hơn, hạnh phúc hơn và hơn hết mỗi ngày anh có điều gì đó để chờ đợi hơn. Và cũng đến một ngày điều anh không muốn nghe nhất cũng xảy ra. Em, người con gái mà anh đang mơ mộng trở thành người con gái làm chủ trái tim anh đã thốt lên rằng "em có người yêu rồi". Tất cả mọi thứ lúc đó như biến mất, như tan biến, như giấc mộng mà anh đã tỉnh giấc. Anh đã cố gắng không liên lạc với em thời gian đó, nhưng có lâu được đâu, con tim anh bất chợt nghĩ đến em trong từng phút giây, lúc đó chỉ cần nghe tiếng em là điều hạnh phúc đối với anh rồi.
Rồi cũng đến lúc anh nói lên tình cảm của mình, con tim anh lại lên tiếng thay anh. Cho anh một cơ hội em nhé, cho anh được một lần bước vào cuộc sống của em. Cho anh một cơ hội để được quan tâm em, nghĩ về em và được gặp em và yêu em dù đó chỉ là trong mơ đối với anh. Cho anh một lần được nói anh nhớ em nhiều lắm. Cho anh một lần được biết là em có nghĩ đến anh.
Chuyện của anh rồi sẽ đi đến đâu anh cũng không biết nữa. Tình yêu đơn phương và theo đuổi điều mà con tim lên tiếng, điều đó bây giờ anh cũng không thể nói ra cùng ai. Anh cảm giác như ai dùng dao rạch vào tim anh mỗi khi em nhắc về người yêu mình. Em bảo với anh là người đó thương em nhiều lắm, nên em đồng ý làm người yêu, em chưa biết yêu là gì. Không biết anh bị tình yêu che lấp hay anh tin sự thành thật của em nữa.
Thư tình: Cô bé đã cướp trái tim anh!, Bạn trẻ - Cuộc sống, Thu tinh, anh yeu em, dinh menh, tinh yeu, yeu don phuong, noi nho, nho em, hanh phuc, yeu thuong, qua khu, mat em, thu tinh cho em
Em là người mà anh nghĩ đến trong từng phút từng giây trôi qua mỗi ngày (Ảnh minh họa)
Ai cũng hỏi anh có người yêu chưa, anh đều trả lời đúng 1 câu, có rồi và trong đầu lúc đó anh lập tức nghĩ về em. Em là ai trong cuộc đời của anh thì anh không biết nữa, chỉ biết em là người mà anh nghĩ đến trong từng phút từng giây trôi qua mỗi ngày, là người cho anh cảm giác yêu thương, hạnh phúc, nhớ nhung pha lẫn một chút ghen tuông khờ dại. Em là tất cả những gì anh hướng tới bây giờ. Em còn nhớ lần đầu tiên mình gặp nhau không. Sau 1 năm anh quen em trên facebook anh cũng ngỏ ý muốn gặp em, tại nơi em làm việc. Anh chờ em vào sáng sớm một ngày mùa đông, đầu mùa đông trời thường không lạnh lắm. Anh chạy xe của bạn lang thang trên những con đường Đà Nẵng, anh dừng trước cổng trường, và anh chờ em. Em tưởng anh tự tin lắm sao, lúc đó anh đã rất hồi hộp, lần đầu gặp... cô ấy sẽ nói mình thế nào, cô ấy sẽ nghĩ mình ra sao... đó là suy nghĩ của anh. Anh biết, đối với em anh đôi lúc chỉ là cơn gió lạ, đôi lúc lại là người bạn tám chuyện, hay là một người chỉ làm em cười, em vui... Và không bao giờ để em thấy khuôn mặt buồn của mình. Anh viết quá dong dài rồi, nhưng chỉ để tự tìm nơi tâm sự với mình thôi, giờ anh nói với bạn bè là anh đang yêu người đã có người yêu, nếu thế thì họ sẽ cười anh mất. Anh sắp điên mất rồi. Dù những cử chỉ nhỏ nhặt của em cũng làm anh vui hay buồn được, dù trước đây quá khứ của anh có làm em không thích đến thế nào đi nữa thì anh cũng đang dần thay đổi để có thể tốt hơn. Em là của riêng anh em nhé. Anh không muốn cuộc đời này không có em đâu. Em bây giờ là tất cả đối với anh. Mất em thì như anh mất hết. Anh yêu em.
Ps:
Chưa có em ở đời
Hồn anh thật tẻ nhạt
Khi có em ở đời
Tim anh thành tan nát
***

Thứ Tư, 20 tháng 3, 2013

Con đường lãng mạn nhất tháng ba Hà Nội

Con đường lãng mạn nhất tháng ba Hà Nội


Đầu tháng ba, những con phố Hà Nội bỗng trở nên thơ mộng hơn bởi sắc màu của hoa ban tím. Dạo một vòng từ đường Bắc Sơn, vòng xuống công viên Lê Nin, Phan Đình Phùng, hay rẽ qua Hồ Tây, ta dễ dàng bắt gặp một khoảng trời thơ mộng của sắc ban tím.
Nhưng vào giữa tháng ba, đi qua con phố Bắc Sơn, ta mới ngỡ ngàng trước vẻ đẹp nở rộ của loài hoa đặc trưng vùng Tây Bắc. Cả hai hàng hoa đua nhau khoe sắc thắm, tạo nên một khung cảnh lãng mạn, rất đỗi nên thơ.
Những đôi uyên ương rủ nhau đến đây chụp ảnh cưới, các bạn trẻ tranh thủ thời gian rảnh rỗi đến tham quan và ghi lại cho mình những hình ảnh tuyệt đẹp trên con phố tràn ngập sắc tím hoa ban.
1363222376-hoa-ban-10.jpg
Con phố Bắc Sơn ngập tràn sắc ban tím
1363223988-hoa-ban-12.jpg
Rất nhiều du khách và người dân đến để chiêm ngưỡng cảnh tượng tuyệt đẹp này
1363222565-hoa-ban-22.jpg
Các bạn trẻ thích thú tới "vườn hồng" để ghi lại những khoảnh khắc đáng nhớ
1363222303-hoa-ban-6.jpg
Nhiều cặp uyên ương cũng chọn địa điểm này để chụp ảnh cưới
1363222359-hoa-ban-9.jpg
Cô gái trẻ hạnh phúc khi được người dẫn đến đây chơi và chụp hình kỷ niệm
1363222516-hoa-ban-19.jpg
Nổi bật trên nền hoa ban tím biếc
1363222685-hoa-ban-33.jpg
Xao xuyến trước vẻ đẹp của loài hoa Tây Bắc
1363222296-hoa-ban-5.jpg
Những chùm hoa ban chúm chím vào nhau
1363256018-hoa-ban-4.jpg
Khoe sắc biếc trước nắng gió tháng ba
1363222272-hoa-ban-2.jpg
Những bông ban tím đua nhau nở kín cành
1363222658-hoa-ban-30.jpg
Màu tím biếc quyện vào màu xanh non của lộc cây
1363223753-hoa-ban-8.jpg
Hòa vào cùng với vẻ đẹp của thiên nhiên đất trời
1363222281-hoa-ban-3.jpg
Vươn mình khoe sắc trước gió
1363222704-hoa-ban-35.jpg
Giữa tháng ba, hai dãy hoa ban nở rộ
1363222646-hoa-ban-29.jpg
Bông cũ chưa kịp tàn thì những nụ ban mới đã vươn mình khoe sắc
1363222668-hoa-ban-31.jpg
Rung rinh trong nắng chiều
1363223777-hoa-ban-26.jpg
Hoa ban có mùi hương dịu nhẹ...
1363222735-hoa-ban-40.jpg
 5 cánh ban khoe sắc tím mộng mơ

Thứ Sáu, 1 tháng 3, 2013

BÍ MẬT CỦA CON TRAI!!!!!



Con trai thích nhìn trộm con gái khi cô gái đó ăn và cười.

Con trai thích ôm người con gái khi lạnh, bị thương, và những phút giây hạnh phúc.

Con trai rất thích nghe người yêu mình hát.

Con trai dù tính tình "háo sắc" nhưng nếu bạn là người con gái mà họ yêu nhất, thì tối nào bạn cũng là người mà họ suy nghĩ về bạn.

Con trai cũng cần bờ vai bạn gái mỗi khi buồn.

Con trai lúc nào cũng không thích người yêu mình thân mật với ai ngoài họ dù cho họ là bạn thân.

Con trai thích những bạn gái biết lắng nghe, hiểu và cảm thông.

Con trai thích được người yêu chăm sóc khi có bệnh.

Con trai nếu yêu bạn thật lòng thì họ rất rất tôn trọng bạn.

Con trai thấy mình ngốc khi ngồi bên bạn mà không nói được gì.

Con trai rất ít bộc lộ cảm xúc của mình trước mặt người yêu. Họ thường muốn tỏ ra mình mạnh mẽ.

Con trai rất mạnh dạn khi "say". :))

Con trai không thích đi với mình mà bạn gái nhắc một anh chàng đẹp trai khác, kể cả thần tượng (được nhưng nói ít thôi).

Con trai buồn, cố giấu nổi buồn, ít khi nói cho bạn gái mình biết.

Con trai rất thích nhận được lá thư tay, đính kèm một lời nhắn nhỏ, và có thể là một món quà nho nhỏ.

Con trai thích nói chuyện với người mình yêu mỗi lúc buồn và chán nản, nhưng nội dung không nhắc đến chuyện buồn.

P/S: Giờ thì chắc là Con Gái hiểu Con Trai hơn rồi phải không?
♥ Sumi ♥

Nếu có một người đàn ông yêu bạn thật lòng …

Nếu có một người đàn ông yêu bạn thật lòng …
… anh ấy sẽ tự hào giới thiệu bạn với bạn bè và người thân của anh ấy bạn là người anh ấy yêu nhất.
Nếu có một người đàn ông yêu bạn thật lòng …
… anh ấy không chỉ nói bằng miệng mà luôn dùng hành động để nói với người khác rằng: bạn là người phụ nữ anh ấy yêu nhất. Vì có bạn anh ấy cảm thấy rất kiêu ngạo, cho dù bạn phải là người ưu tú hay không.

Nếu có một người đàn ông yêu bạn thật lòng …
… ngoài thời gian dành cho công việc ra, thời gian còn lại anh ấy luôn dành cho bạn, bất cứ lúc nào anh ấy cũng muốn nhìn thấy bạn.

Nếu có một người đàn ông yêu bạn thật lòng …
… anh ấy sẽ không tỏ ra ngần ngại khi giành cho bạn một món quà có giá trị về mặt vật chất vì cho dù anh ấy phải nỗ lực vất vả để kiếm ra đồng tiền.

Nếu có một người đàn ông yêu bạn thật lòng …
… anh ấy tuyệt đối không chửi mắng bạn, khi bạn làm cho anh ấy bực bội anh ấy cũng chỉ nhẹ nhàng nhắc nhở mà thôi.

Nếu có một người đàn ông yêu bạn thật lòng …
… bạn sẽ phát hiện thấy anh ấy luôn đi sau bạn, điều này không có ý là để quan sát trang phục của bạn mà là muốn đi sau để che chở, bảo vệ bạn.

Nếu có một người đàn ông yêu bạn thật lòng …
… anh ấy không do dự khi đưa bạn đi mua sắm, dạo phố cho dù tốn rất nhiều thời gian và tiền bạc của anh ấy.

Nếu có một người đàn ông yêu bạn thật lòng …
… cho dù bạn và anh ấy gắn bó với nhau chưa lâu anh ấy sẽ đưa bạn đi leo núi, ngắm biển, xem phim, ngắm hoàng hôn… vì anh ấy biết khát khao những giây phút lãng mạn như vậy.

Nếu có một người đàn ông yêu bạn thật lòng …
… anh ấy sẽ không lưu luyến bất cứ lời đường mật nào khác trên mạng Net, vì hình ảnh của bạn luôn trong trái tim anh ấy.

Nếu có một người đàn ông yêu bạn thật lòng …
… anh ấy sẽ không màng gì đến những người bạn gái mà anh ấy từng quan hệ trước khi gặp bạn.

Nếu có một người đàn ông yêu bạn thật lòng …
… sau một ngày làm việc vất vả anh ấy sẽ trở về ôm lấy bạn nói “Em yêu, anh đã về”. Anh ấy yêu bạn, anh ấy không thể không đem niềm vui đến cho bạn.

Nếu có một người đàn ông yêu bạn thật lòng …
… mỗi buổi sáng trước khi đi làm, anh ấy sẽ hôn lên mắt bạn và nói “AYE, anh đi làm đây. Anh sẽ về sớm với em”.

Nếu có một người đàn ông yêu bạn thật lòng …
… anh ấy tuyệt đối không quay lưng lại phản bội bạn, cho dù đó là động cơ gì. Vì trong mắt anh ấy, bạn là người đẹp nhất, đáng yêu nhất.

Nếu có một người đàn ông yêu bạn thật lòng …
… anh ấy sẽ không lấy lý do bận việc mà giành cho bạn quá ít thời gian.

Nếu có một người đàn ông yêu bạn thật lòng …
… anh ấy sẽ yêu những người trong gia đình bạn giống như yêu những người trong gia đình anh ấy, cũng sẽ tôn trọng người thân và bạn bè của bạn như tôn trọng chính bạn vậy.

Nếu có một người đàn ông yêu bạn thật lòng …
… anh ấy sẽ mãi ko thay đổi điều thật lòng này cho dù năm tháng có làm anh ta phát ngán vì sự đỏng đành khó chiều của bạn.

Nếu có một người đàn ông yêu bạn thật lòng …
… anh ấy sẽ không nói gì nữa…mà hãy thực hiện hết những gì anh ấy nói và giúp bạn thực hiện ước mơ và giúp bạn tự tin và mạnh mẽ hơn.

Ở đâu đó trên thế giới rộng lớn này, sẽ có một người đàn ông yêu bạn thật lòng ♥

Thứ Ba, 24 tháng 7, 2012

Nhé anh ! Dừng lại thôi anh !

Và em chợt thấy thương hại chính mình. Sau tất cả những lo lắng em dành cho anh, sau một đêm dài không ngủ vì anh… điều em nhận được chỉ là khoảng không đơn độc đối diện với lòng mình. Em thấy mình có lỗi… với chính em.


Đêm nay sau những gì xảy ra, em chợt nhận ra đâu là hạnh phúc, đâu là con đường em nên đi. Em không thể tiếp tục đuổi hình bắt bóng cùng anh. Em mệt mỏi và thất vọng. Dừng lại thôi anh.

Em từng tin, rất tin rằng anh là một nửa đích thực của cuộc đời mình. Một nửa yêu thương mà bấy lâu nay em kiếm tìm trong hoài vọng. Khi anh đến, em ngỡ ngàng trong niềm vui sướng tột cùng. Em ngây ngất trong men say hạnh phúc. Em nghĩ rằng cuộc đời này với em vậy là đủ. Em cự tuyệt tình cảm của tất cả những người quan tâm đến em. Em chỉ cần có anh là quá đủ. Vậy mà anh đã làm em đau. Rất đau!

Em biết hai đứa mình đã tìm thấy sự đồng cảm lớn ở nhau. Khi điều em nói chính là điều anh đang suy nghĩ. Anh và em đều sớm mồ côi mẹ. Chúng ta đều là những người biết tự lập từ rất sớm. Và cũng vì thế, với em và anh, đều rất quý, rất trân trọng tấm chân tình của những ai dành cho mình. Đau đớn làm sao, phải chăng chính điều đó đã làm em ngộ nhận?

Không! Em không tin là mình ngộ nhận. Anh luôn có mặt bên em những lúc em cần. Dù khoảng cách, dù mưa gió, dù bận rộn đến đâu – chỉ cần em nhấc máy và alo, chỉ một lúc sau là anh đã có mặt. Anh mang đến cho em thật nhiều nụ cười, niềm vui và hạnh phúc. Đã rất lâu rồi em mới lại cười nhiều như thế.

Nhưng cái tôi trong anh cũng thật lớn biết bao. Khi giận nhau, anh chẳng bao giờ chủ động làm hòa. Khi em đốt cháy mình trong nỗi nhớ anh cồn cào thì anh vẫn mặc nhiên im lặng. Anh quá giỏi chịu đựng. Cả nỗi đau và nỗi nhớ. Cuộc sống đã tôi luyện anh thành như thế, phải không anh?



...điều em nhận được chỉ là khoảng không đơn độc đối diện với lòng mình.



Tối, em nằm ngủ và mơ anh gặp chuyện không hay. Em bàng hoàng tỉnh dậy. Vơ vội điện thoại, em gọi điện cho anh. Vẳng lại đầu bên kia không phải là tiếng chuông đổ dài như thường lệ mà là tiếng cài đặt tự động: “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liêc lạc được…”.

Em bàng hoàng lo lắng. Anh đang đi công tác xa mà. Sao có sự trùng lặp ngẫu nhiên thế được? Em mở Yahoo tìm anh nhưng không có gì thể hiện anh đang trực tuyến. Email gửi tới anh không được trả lời. Mọi cố gắng của em rơi vào khoảng không im lặng. Em sợ hãi tột cùng… Nếu có chuyện gì xảy ra với anh… Em không dám nghĩ tiếp. Suốt đêm… em không ngủ.

Sáng, điện thoại của anh vẫn không liên lạc được. Lòng em nóng như lửa đốt. Bạn em bảo chắc máy anh hết pin hoặc anh tắt máy… Điều đó không làm giảm bớt nỗi lo lắng trong em…

Chiều, em nhấc máy gọi cho anh với suy nghĩ sẽ lại là tiếng cô phát thanh viên thông báo máy không liên lạc được. Nhưng không… đầu bên kia, giọng anh vẫn tỉnh như sáo. Anh bảo máy anh hết pin… và anh không để ý. Rồi anh cười khi nghe em kể lại mọi chuyện. “Em muốn gặp anh”. “Tối nay anh bận rồi. Anh phải hoàn thành một số việc. Anh sẽ liên lạc lại với em khi nào xong việc”. Và em đã chờ. Chờ tới sáng hôm sau…

Em tỉnh dậy vào lúc 3 giờ sáng. Bao quanh em là không khí tĩnh lặng đến cô độc. Chợt nhận ra em không ổn một chút nào. Hình như từ khi biết anh, em đã đánh mất mình rất nhiều. Không còn là cô gái kiêu hãnh, tự tin ngày nào. Em đã khỏa lấp cái tôi của chính mình để đồng điệu với anh – một điều chưa bao giờ em chấp nhận từ trước đến nay. Và em chợt thấy thương hại chính mình. Sau tất cả những lo lắng em dành cho anh, sau một đêm dài không ngủ vì anh… điều em nhận được chỉ là khoảng không đơn độc đối diện với lòng mình. Em thấy mình có lỗi… với chính em.

Khi em viết ra những dòng này, em đã ở rất xa anh. Xa về tâm thức, về tình cảm và cả về lý trí. Em sẽ bước tiếp con đường em đã chọn cho mình: con đường vắng bóng anh. Hãy luôn vững bước trên con đường anh đã chọn. Em sẽ luôn cầu chúc cho anh điều đó. Nhé anh!Dừng lại thôi anh

Chủ Nhật, 22 tháng 7, 2012

Truyện ngắn: Vậy ta yêu nhau đi ♥



-Anh yêu em

Cô bé xoay phắt lại. Trợn tròn mắt. Hỏi với vẻ bất ngờ.

- Anh vưà thì thào cái gì thế???

- Anh yêu em! – Tôi nheo mắt lẩm bẩm đủ âm lượng để một mình cô bé nghe. Nhưng hình như thất bại, anh thu ngân café đang nhoẽn miệng cười thầm.

- Thậm chí ta chỉ vưà gặp ba phút trước đây và tôi chỉ cười với anh một cái ư?

- Ừ. À … Ừm … Đừng nghĩ anh dễ dãi. Thật ra anh không phải là con người đó… Anh biết thế này là nhanh… nhưng… - tôi bước theo chân cô bé và phân trần sau khi trả vội tiền cho 2 ly Capuchino của tôi và bé. Anh thu ngân vẫn còn cười khi nhìn tôi.

- Nhưng anh đang show ra anh là người như thế đó! – Cô bé xoay mặt lại, nhìn thẳng vào tôi và nhún vai – Anh đâu biết gì về tôi. Rồi anh sẽ noí chúng ta không hợp nhau sau 2 tuần lễ. À không, có lẽ lâu quá. 1 tuần cũng nên. Đúng không?

- Đúng. Hả, không. Hoàn toàn không! Ý anh là anh sẽ không như thế và trên đời này làm gì có cặp tình nhân nào hợp nhau 100% bao giờ. Nhưng anh sẽ chấp nhận những cái không hợp nhau ấy… - tôi chẳng hiểu mình đang noí cái quái gì.

- *cô bé ngừng một chút, vẫn nhìn thẳng vào mắt tôi* Tôi chỉ sẽ quen anh 1 tuần. Anh có chấp nhận không?

- Tại sao? Cho anh một lý do?

- Không có lý do nào cho câu noí ấy cả.

- Anh có thể làm em chấp nhận wen anh hơn 1 tuần chứ?

- Không. Chỉ được 1 tuần. Sau đó anh đừng quay lại mà chỉ được phép đi về phiá trước. – cô bé lắc đầu dứt khoác.

- *Tôi suy nghĩ, suy nghĩ* Ừ, thế vậy. Anh chấp nhận!

- Anh hứa chứ?

Tôi gật đầu.

- Vậy ta yêu nhau đi…

---

Ngày thứ nhất

Như đã hẹn ngaỳ hôm qua. Tôi gặp cô bé đúng 9 giờ sáng tại quán kem Goody. Hình như cô bé đến từ sớm và cũng chẳng ngạc nhiên mâý khi cô bé là khách duy nhất vào giờ này.

- Chào bé! – tôi ngồi phịch xuống.

- Thứ nhất, em không phải là bé. Thứ hai, chào anh! – Cô bé bỏ quyển sách dầy cộm với cái tên Another Summer của Georgia Bockoven xuống bàn và nhoẽn miệng noí.

- Thế em tên gì?

- Chưa noí anh biết, một ngày anh chỉ được hoỉ em 7 câu hoỉ. Sau đấy, em có quyền không trả lời. Và, em tên Ki. Anh còn 6 câu hỏi.

- Anh hoỉ tên thật mà? – tôi nheo mài

- Thì đó là tên thật. 5 câu. – Ki đưa quyển sách ngang mặt như lúc ban đầu.

- Ăn gian thế? Không đươc tính. Làm gì có ai tên thật là Ki chứ? – Tôi rống họng cãi.

- Không ăn gian và có, em tên Ki. Xem như 2 câu này không tính, không anh lại bảo chơi gian. Nhưng nếu anh vẫn hoỉ những câu đại loại thế này em sẽ tính đấy nhé. Vẫn còn 5 câu. – Ki noí mà mắt vẫn nhìn vào quyển sách. Sao tôi biết ư? Vì quyển sách vẫn nằm trước mặt, không dịch chuyển một milimét.

- Thế anh tên Văn, 18 tuổi. – Tôi bắt đầu chịu thua – Hôm nay chúng ta sẽ đi đâu? Ah em bao nhiêu tuổi? Học trường nào thế?

- Hôm nay em muốn anh dẫn em đi xem phim và chơi game ở Diamond plaza. Em gần 18 tuổi. Cách đây 3 tuần em học ở BIS. Anh còn 2 câu, chúng ta đi hay anh hoỉ rồi mới đi? – Ki đã chịu để quyển sách xuống, nhìn tôi cười và trả lời.

- Thế đi nhé? Mà trời ạ… - tôi hạ giọng từ từ khi kịp nhận ra mình vưà chỉ còn đúng 1 câu hoỉ cho sự lỡ miệng này.

Ki phá lên cười khi mặt tôi tỏ ra tiếc nuối một cách quá rõ ràng. Tôi chợt nhận ra em cười trông thật xinh. Một kiểu xinh xắn làm tôi cảm giác quen thuộc và liên tưởng đến một ai đó, không nhớ rõ. Nó làm tôi cũng cười khẩy vì sự ngu ngốc của mình. Lấy tay gãi đầu, tôi hưá từ nay sẽ chẳng bao giờ lỡ miệng nữa.

Sau đấy chúng tôi đi bỏ xe lại Goody mà đi bộ đến Diamond. Nói là đi bộ cho oai, chứ thật sự chỉ là bước vài bước qua con đường nhỏ. Sài gòn muà hè nắng thật ấm. Dù xe cộ có vẻ hơi tấp nập, nhưng… không sao. Chỉ cần Ki đi cùng tôi như thế này, đến đâu cũng cố mà bò. Tôi nhe miệng cười toe toét cho cái tưởng tượng của mình.

“Anh điên à? Đừng cười kiểu ấy giữa đường hoặc tránh xa em ra ngay.” _ Ki đánh vào vai tôi. “ Anh có nên dùng luật 7 câu hỏi như em không?” _ Tôi ra vẻ huýt sáo, mặt ngước lên trời. “Thế anh nghĩ em có nên tính câu hoỉ naỳ vào không?”. “Xem như anh chưa noí gì nhé!” _ tôi gãi đầu lắp bắp, lung túng. “Đồ anh ngốc!” _ Ki nhoẽn miệng cười. “Ngốc thế có…yêu không?” _ Tôi thì thào dù đã cố hết sức chỉnh âm thanh cao hơn. “Hỏi thêm 1 câu nào nữa là hết luôn đấy nhé!”. “Vẫn cứ hoỉ, không hoỉ hôm nay nữa cũng được. Thế có yêu không?” _ Tôi cố chấp lặp lại. “Có lẽ…” _ Ki lẩm nhẩm. Tôi chợt phát hiện mặt cô bé đỏ lự lên từ lúc nào.

Rồi chúng tôi đi xem một bộ phim hài. Cả hai đưá cười sặc sụa văng popcorn tứ tung. Thậm chí xém đổ cả ly cokes to tổ chảng ở giữa 2 ghế ngồi.

Ki chứng tỏ mình nhảy Pump kém hơn tôi qua việc hai đưá battle bài Beethoven Virus. Tôi được S còn Ki được A. “Cũng không tệ!” _ tôi giơ tay chữ V và noí với Ki sau khi hiện ra điểm. “Phải noí là không được quá giỏi.” _ Ki lắc đầu. “Đúng vậy thưa chị Ki.” _ Hai đưá cười to, bỏ mặc mấy người đang đứng đằng sau theo dõi tụi nó nhảy nãy giờ một cách chăm chú.

Chơi chán và cả mệt. Tôi và Ki kéo vào nhau KFC. Không thắc mắc nếu có ai tưởng đang gặp hai con heo biết đi, noí, cười và… yêu nhau.

Thắng xe trước cổng nhà Ki. Tôi gãi đầu, lúng túng. Miệng định hoỉ “em vào nhà nhé?” nhưng cũng thắng lại kịp vì tôi còn một câu khác quan trọng hơn.

- Anh vẫn còn một câu đấy. – Ki ngừng lại một tí – không hoỉ là em vaò nhà nhé! – Ki bắt đầu bước đi về phiá cổng.

- Khoang, Ki… - tôi như tỉnh giấc – à, ừm… ừ. Anh có thể hôn em không? – tôi cảm nhận được mặt mình đang nóng bừng.

- Nếu em noí không thì sao? Ngốc. Lần sau phải noí “Để anh hôn em nào” và sau đó mới hoỉ “Anh có thể thử lại 1 lần nữa không?” nhé! - Rồi không để tôi kịp phản ứng, Ki bước đến đặt môi tôi vào bờ môi mềm đến ngọt lịm của em.

Cô bé đứng nhìn tôi, mĩm cười. Trong khi tôi đứng ngơ ra đó, dường chẳng hiểu chuyện gì xãy ra.

- Còn chưa hỏi nữa à? – Ki lườm tôi lẩm bẩm.

- Anh… anh có thể hôn em… một lần nữa không? – Tôi lúng túng nhìn vào mắt em nói.

Ki chẳng noí gì. Gật đầu và nhắm mắt. Tôi buông hai tay nãy giờ nắm chặt cái cổ xe. Tiến lại. Vén vài sợ tóc vương trên má em. Rồi nhẹ nhàng để môi tôi giữ chiếc hôn em – như tôi đang giữ một cuộc tình với em vậy…

Ngày thứ hai, ngày thứ ba, ngày thứ tư, ngày thứ năm và ngaỳ thứ sáu. Chúng tôi đã đi khắp Sài gòn, những nơi mà Ki bất chợt nhớ. Ăn hết những món ăn mà Ki thích. Xem hết những bộ phim Ki chưa xem, đã xem và muốn xem. Rất vui, chưa bao giờ tôi cảm giác Sài gòn lại đẹp như thế. Trong nắng, mưa, thậm chí bầu trời chỉ là mây… Sài gòn có em bên tôi vẫn đẹp như nhau.

Mưa, tôi và Ki chạy xe không một chiếc áo mưa. Hậu quả là chiếc Piaggo LX dính đầy bùn. Một lần tôi định đem đi rửa lại nhưng em không cho.

Nắng, Tôi và Ki ra công viên Tao Đàn. Đẩy xích đu, cầu tuột và cả ăn kẹo gòn. Như hai đưá con nít cao trên 1m70. Bỗng em lấy điện thoại của tôi ra, bảo tôi xích đầu gần lại rồi nhe răng cười và bấm chụp…Tackk… Tôi bảo tôi sẽ rửa tấm hình ấy ra, nhưng em cài password khoá nó lại và không cho.

Trời mây, không bị lạnh bởi những giọt mưa và ướt áo bởi cái nắng gay gắt. Tôi và Ki cầm cây kem đi khơi khơi giữa đường Đồng khởi. Tôi vốn hậu đậu, ăn kem làm dính đầy cả mép. Em lấy khăn tay lau mà chẳng nhớ là khăn tay em màu trắng còn kem chúng tôi đang ăn là Chocolate Peanuts. Ki đưa tôi, tôi noí mình sẽ giặt nó, nhưng em không cho.

~~~
01:30 sáng ngày thứ bảy.

Tôi đưa em về đến cổng nhà sau khi đánh mấy vòng Nguyễn Trãi và chén đầy bụng. Tôi hôn em từ biệt chẳng cần hoỉ nữa. Vì thật sự hôm nay tôi cũng đã xài hết 7 câu hỏi mất rồi. 7 câu hoỉ chỉ trong 1 giờ 30 phút, chủ yếu là những thông tin nhảm nhí về Ki. Lúc tôi leo lên xe, rồ gaz chuẩn bị phóng xe về. Ki bắt đầu noí.

- Hôm nay là ngày cuối.

- Ngày cuối…

- Em noí chỉ quen anh 1 tuần thôi mà?

- Chẳng lẽ những gì anh làm không đủ để kéo thêm dù chỉ 1 ngày nữa hay sao?

- …

- Em trả lời anh đi!!!

- Anh đã hết câu hoỉ cho ngày hôm nay. Em định tối nay em sẽ noí cho anh nhưng…– Ki mĩm cười, nụ cười như ngày đầu tôi gặp em ở quán café – À, cho câu hoỉ đầu tiên. Em tên Như, Quỳnh Lâm Như. Em học Lê Quí Đôn, trường anh học chứ không phải BIS. À, anh vẫn còn một câu hỏi bù cho câu hôm ấy em ăn gian anh…

- … - Tôi vẫn chống chân ngồi trên xe - Tại sao lại chia tay?

- Ngaỳ mai em chết.

- Em điên hả Ki? Sao lại noí gỡ như thế? – Tôi gần như hét lên.

- Em không giỡn. Đó là sự thật. Mai em chết. Em bị ung thư. – Ki vẫn cười, nụ cười mĩm làm tôi có cảm giác bất an gấp nghìn lần – Thật ra lần ở quán café là lần thứ 43 em gặp anh. Lần đầu là cách đây 2 năm, anh đã cười với em ngaỳ đầu tiên em vào trường, đi ngang lớp anh. Lần thứ 2 là trong căn tin trường, anh đã trả cho em ly nước vì em quên tiền. Lần thứ 3 là…

- …Đừng noí nữa…. – tôi cắt ngang – anh…

- Hôm nay là lần thứ 50 em gặp anh, anh đã hoỉ em 49 câu hỏi. Anh cho em câu thứ 50 nhé? – Ki lay tay tôi naì nỉ.

- Ừ, em cứ hoỉ - tôi noí trong vô thức vì mãi lẩn quẩn vì những chuyện em noí nãy giờ. Tôi chẳng hiểu.

- Em thật sự bị ung thư, và không sống đến hết ngaỳ mai. Anh sẽ yêu một người sắp chết như em chứ?

Ánh mắt Ki đã đỏ hoe. Tôi bỗng bối rối. Trong tôi giờ rối bời. Tôi chọn giải pháp im lặng, vì bản thân thật sự chẳng biết noí gì… Bất thình lình Ki móc trong túi ra một lá thư. Bảo tôi về suy nghĩ và đọc nó. Nếu ngày mai 9 giờ sáng tôi đến thì xem như câu trả lời là có. Tôi phóng xe như điên về nhà…

Đó. Lá thư trước mặt đó. Tôi đã ngồi nhìn nó. Hình như moị chuyện diễn ra quá nhanh, quá vội và quá ác. Tôi chạy về chi cho nhanh mà chẳng dám mở nó ra, chẳng biết quyết định của mình là gì. “Thôi, tới đâu tới…!” _ Tôi tự nhủ. Mở lá thư ra.

Anh, cảm ơn anh đã mở lá thư này.

Em nghĩ mình đã noí với anh moị chuyện rồi. Tên em, trường em, và moị thứ thật sự.

Ừ, em bị bệnh ung thư. Em không sống qua hai mươi bốn giờ sau khi anh đọc bức thư này. Cảm ơn anh vì những nơi em đã đến, những thứ em đã ăn và cả những gì em và anh đã cùng trãi qua. Một tuần qua thật sự là những gì đẹp nhất của quãng đời ngắn ngủi của em. Em biết, em biết em có lỗi. Đáng lẽ em không nên gặp anh lần thứ 43, đáng lẽ em không nên cho anh biết 49 điều về em. Và đáng lẽ em không nên hoỉ anh câu hoỉ thứ 50.

Nhưng… em làm sao để chết mà không thấy anh lần cuối? Em làm sao chết khi mỗi ngày em cứ nhớ đến anh nhiều hơn mỗi ngày…? Anh sẽ trả lời sao… em không cần biết kết quả. Vì anh đã cho em nhiều hơn niềm vui cả đời em trước một tuần nay.

Ngaỳ mốt là sinh nhật của anh. Em không thể chính tay tặng quà cho anh. Anh hãy đi rửa chiếc xe của mình vào ngày đó nhé Văn. Xem như là món quà em tặng cho anh vào sinh nhật đầu tiên chúng ta quen nhau.
Ngày mốt, vào năm sau, anh hãy đi rưả tấm hình chúng ta đã chụp, pass của nó là “Kikivanvan”, ngố quá nhỉ?
Nhưng đành chịu, em đã đặt rồi… rưả xong rồi thì cười lên, đây là món quà năm thứ hai sinh nhật anh của em đấy.

Còn năm thứ ba, anh có nhớ chiếc khăn trắng đầy chocolate của em tặng anh không? Đem nó ra và giặt đi. Em tin những vết chocolate sẽ phai mau thôi.

Và…kết thúc nhé! Sau ba năm em nghĩ rồi mối tình này sẽ phải phai như vết chocolate ngày nào. Sinh nhật năm thứ tư, anh phải có một cô gái xinh hơn em, cho anh hoỉ nhiều câu hoỉ trong 1 ngày hơn em, và… yêu anh hơn em. Anh nhé!

Ừ, chào anh

18 năm nay là giấc mơ, 1 tuần qua là giấc mơ hay 1 giờ đồng hồ trở lại đây là giấc mơ???

>>>>>>>>>>>>>>>>>>.<<<<<<<<<<<<<<<<<<<

Tôi thẩy chiếc piaggo ra khỏi cổng. Chạy một mạch lại nhà Ki. Tôi đủ tĩnh táo để biết bây giờ là sớm quá nhưng… tôi không đủ dũng cảm để chờ đến ngaỳ mai. Biết đâu bây giờ Ki đang cần tôi nhất? TÔI KHÔNG ĐỦ 24 TIẾNG ĐỒNG HỒ CHO EM!!! Tôi thật sự không còn đủ thời gian…

Ki đã đứng trước cổng từ lâu trước khi tôi đến. Tôi buông xe, ôm chầm lấy em.

- Anh sẽ bên em dù em sẽ xa anh 1 giây sau câu noí này – tôi noí, vô thức – còn em? Em có bên anh không???

- Em… em… có… - Ki lắp bắp, nước mắt chảy rơi vào lưng tôi.

- Vậy ta yêu nhau đi… - tôi đẩy Ki để nhìn thẳng vào mắt em.

Bất giác Ki cười. Cười thành tiếng. Cười với thái độ không dừng được. Tôi tròn xoe, một người chỉ còn sống hai mươi bốn giờ nữa thì lý do gì để cười như thế?

- Tại sao em cười? – tôi hét lớn, lay em.

Chi ngước lên, nhìn tôi. Đôi mắt em đầy nước mắt. Em vẫn cười.

- Vì anh… tất cả vì anh. Anh đã làm em hạnh phúc và nước mắt cứ rơi. Anh đã làm em… buồn cười đến không kềm chế được mình, chàng ngốc à!

- Em noí gì? Ai ngốc? Anh… không hiểu… – Tôi hiểu tí gì tôi không phải là Văn.

- Anh có bao giờ thấy ai ung thư mà cả tuần này có thể dãi nắng dầm mưa với anh không? Anh có bao giờ thấy một người gần chết có thể đứng chờ anh 30 phút nãy giờ không? Không chứ gì? Ừ, em không bị ung thư. Em chỉ thử anh…

- CÔ ĐIÊN À??? – Tôi gần như không tự chủ, hét toáng lên – Sao em có thể lấy chuyện này ra đuà? Sao em có thể làm chuyện ngu ngốc thế chứ? Em điên à Ki???

- Ừ… em điên… - Ki nhìn thẳng vào tôi bằng ánh mắt ướt đẫm, và khóc lên từng tiếng - Vậy… ta yêu nhau đi…

Ki chạy đến ôm chầm và hôn tôi. Bất giác tôi thấy mình yêu Ki là vô hạn bằng cảm giác nhẹ lòng khi moị chuyện là không có gì…

- Vậy ta yêu nhau đi… - tôi thì thầm vào tai em…
 

Sample text

Sample Text

Trang Chu

 
Blogger Templates