Thứ Hai, 7 tháng 9, 2015
Ngay mai em thanh co dau
Ngày mai em sẽ thành cô dâu,
Khoác trên mình chiếc váy trắng tinh đính cườm màu ngọc bích .
Em sẽ như thiên sứ lung linh với giày búp bê và tóc buộc lệch
Cô gái của anh sẽ hạnh phúc nhất trên đời
Ngày mai thôi giữa những tiếng nói cười ,
Giữa muôn hoa tươi và lời chúc tụng,
Em của anh sẽ ôm lấy vị hôn phu bằng vòng tay mở rộng...
Trao cho chồng mình một nụ hôn chứa đựng những khao khát đê mê .
Ngài mai cô gái của anh sẽ là vị hôn thê
Anh sẽ đến lễ cưới của em nhưng không làm chú rể
Em sẽ sánh bước cùng chồng em giữa trung tâm buổi lễ
Anh mỉm cười, ngồi lặng thầm chúc phúc ở hàng ghế thứ mười hai...
Ngày mai ...
... Chúng ta phải quên đi những tháng năm dài ...
Bao nhung nhớ yêu thương tưởng chừng không có đáy
Vậy mà một ngày vẫn phải xa nhau đấy ,
Lời ước hẹn " yêu đến suốt cuộc đời " có dịp thực hiện đâu...
Đâu phải cứ yêu nhau thì sẽ mãi mãi thuộc về nhau...
Số phận và duyên trời nhiều khi tàn nhẫn lắm !
Cuộc đời dài mà vòng tay quá ngắn
Cái ôm ngọt ngào chưa ấm đã phải xa ...
Ngày mai em sẽ thành con dâu nhà người ta!
Chúng mình yêu nhau bố mẹ anh vẫn bảo :
" cô bé này sẽ thành dâu hiền,dâu thảo !"
Chỉ tiếc bây giờ em gọi bố mẹ người khác là bố mẹ chồng thôi...
Ngày mai em sẽ bước sang trang mới của cuộc đời ...
Làm vợ đảm đang , làm mẹ hiền của một đàn con nhỏ.
Em sẽ chăm lo một căn nhà luôn hồng bếp lửa,
Em sẽ cùng chồng vun đắp một mái ấm hạnh phúc yêu thương ...
Rồi... Mỗi sáng thức dậy em sẽ thắt cà vạt cho chồng,
Nấu những bữa cơm ngon rồi cả nhà ăn trong tiếng cười vui rộn rã ...
Em sẽ cuốn xoay vào dòng đời hối hả ,
Để đôi khi quên mất chính cả bản thân mình...
Và em ơi những kí ức về một cuộc tình
Em đừng lấy ra xem rồi ngậm ngùi trong luyến tiếc ...
Những kỉ niệm đã xa, hãy mỉm cười và nói lời từ biệt
Đừng để quá khứ qua rồi ám ảnh hạnh phúc gia đình mình nghe em ...
Anh sẽ không ép mình phải quên ...
Anh trân trọng tất cả những yêu thương từng giành trọn cho một người con gái
Người con gái anh đã yêu trong suốt những tháng năm mê mải .
Yêu đến chết giấc, yêu đên quăn thắt cả trái tim và một nữa cuộc đời ...
Anh cũng sẽ không mộng tưởng xa vời...
Em không thuộc về thế giới của anh, và đó là sự thật !
Anh sẽ tự lay mình tỉnh giấc,
Anh sẽ đi tìm một nữa lạc mất, của riêng anh...
Rồi nỗi buồn chắc cũng qua nhanh
Chúng mình sẽ cùng nhau lần cuối cùng thực hiện một lời hứa :
" Anh và em sẽ hạnh phúc bên một nữa !"
Một nữa của hai ta là hai mảnh khác tách rời ...
Rồi ai cũng có hạnh phúc cả thôi !
Lần cuối anh chúc_cô_gái_của_người ta một cuộc đời yên ấm ...
"Xin lỗi... Anh Yêu Em nhiều lắm! "
Vợ_của_anh, vợ...của...riêng... Anh
CÔ ẤY
Cô ấy đã từng hạnh phúc với anh.
Tôi không trách về những điều đã cũ,
Nhưng tôi buồn vì nỗi buồn quá khứ
Dai dẳng đeo đày người con gái tôi yêu.
Ở bên anh cô ấy khác rất nhiều
Ríu rít tung tăng vui cười chạy nhảy,
Anh đi rồi mang theo cùng hết thảy
Say đắm, ngọt ngào, khao khát, hồn nhiên.
Về bên tôi cô ấy muốn bình yên,
Nhưng sâu thẳm trái tim luôn gào thét.
Cô ấy nhớ anh nhiều, anh có biết
Đã bao lần cô ấy thiếp gọi tên.
Cô ấy không còn khóc nữa về đêm,
Nhưng mắt cạn và hay buồn ráo hoảnh.
Cô ấy âm thầm nâng niu bức ảnh
Khe khẽ nhoẻn môi khi thấy bóng anh cười.
Cô ấy dịu dàng và tốt với tôi,
Nhưng suốt đời sẽ không quên anh được.
Tôi không trách bởi vì tôi biết trước
Kẻ đến sau không dám ước chi nhiều.
Tôi sẽ ân cần bằng tất cả tình yêu
Cho cô ấy tháng ngày sau yên ngủ
Nhưng có một điều cố bao nhiêu không đủ
Cô ấy chẳng bao giờ hạnh phúc giống bên anh
Thứ Năm, 27 tháng 8, 2015
MẸ
Hôm nay ngày lễ Vu Lan
Lòng con chợt thấy râm ran đượm buồn...
Sao trời bỗng đổ mưa tuôn
Để con nhớ mẹ gấp muôn ngàn lần
Lòng con chợt thấy râm ran đượm buồn...
Sao trời bỗng đổ mưa tuôn
Để con nhớ mẹ gấp muôn ngàn lần
Hai phương trời đã cách ngăn
Khiến con không thể về thăm mẹ hiền
Qua bao năm tháng triền miên
Tình yêu mẹ vẫn một miền trao con
Con thì chữ Hiếu chưa tròn
Làm sao đền đáp công ơn sinh thành
Thời gian thấm thoắt trôi nhanh
Mong sao mẹ được anh lành, thảnh thơi
Gánh con gánh cả cuộc đời
Đợi con chút nữa, mẹ ơi, con về....
Con về cho mẹ chở che
Con về bên mẹ để nghe tiếng cười
Con về với mẹ suôt đời
Tình thương của mẹ không nơi nào bằng
Hôm nay tháng bảy, ngày rằm
Lòng con thương mẹ muôn phần, mẹ ơi...
Con giờ đã lớn khôn rồi
Nhưng con vẫn nhớ bao lời dạy răn
Con xin hứa với mẹ rằng
Dù cho bao nỗi khó khăn cuộc đời
Dù cho sông núi đổi rời,
Lòng con nhớ mãi, một lời không quên
Khiến con không thể về thăm mẹ hiền
Qua bao năm tháng triền miên
Tình yêu mẹ vẫn một miền trao con
Con thì chữ Hiếu chưa tròn
Làm sao đền đáp công ơn sinh thành
Thời gian thấm thoắt trôi nhanh
Mong sao mẹ được anh lành, thảnh thơi
Gánh con gánh cả cuộc đời
Đợi con chút nữa, mẹ ơi, con về....
Con về cho mẹ chở che
Con về bên mẹ để nghe tiếng cười
Con về với mẹ suôt đời
Tình thương của mẹ không nơi nào bằng
Hôm nay tháng bảy, ngày rằm
Lòng con thương mẹ muôn phần, mẹ ơi...
Con giờ đã lớn khôn rồi
Nhưng con vẫn nhớ bao lời dạy răn
Con xin hứa với mẹ rằng
Dù cho bao nỗi khó khăn cuộc đời
Dù cho sông núi đổi rời,
Lòng con nhớ mãi, một lời không quên
Cầu cho trời đất bình yên
Cho con phụng dưỡng mẹ hiền của con
Cầu cho Trái đất luôn tròn
Để cho mẹ mãi bên con suốt đời...
Cho con phụng dưỡng mẹ hiền của con
Cầu cho Trái đất luôn tròn
Để cho mẹ mãi bên con suốt đời...
Thứ Hai, 3 tháng 8, 2015
ĐÁM CƯỚI
Em luôn nghĩ về đám cưới của chúng ta,
Một đám cưới toàn loài hoa em thích!
Hôm nay không mơ,
chẳng phải là cổ tích.
Có phải vậy không anh?
đám cưới của chúng mình…!
Một đám cưới toàn loài hoa em thích!
Hôm nay không mơ,
chẳng phải là cổ tích.
Có phải vậy không anh?
đám cưới của chúng mình…!
Em bước bên anh cười rạng rỡ thật xinh,
Anh khẽ bảo “Hôm nay em đẹp nhất!”
Váy trắng tinh khôi, một ngày trời rót mật.
“Em là cô dâu hạnh phúc nhất trên đời…!”
Anh khẽ bảo “Hôm nay em đẹp nhất!”
Váy trắng tinh khôi, một ngày trời rót mật.
“Em là cô dâu hạnh phúc nhất trên đời…!”
Anh dắt tay em đi giữa biết bao người,
Bạn bè gửi lời thành tâm chúc phúc.
Cha mẹ, họ hàng mừng vui hết mực,
Trao những món quà làm của hồi môn.
Bạn bè gửi lời thành tâm chúc phúc.
Cha mẹ, họ hàng mừng vui hết mực,
Trao những món quà làm của hồi môn.
Thử hỏi trên đời còn gì mãn nguyện hơn
Giây phút chúng mình đều đáp rằng: “…Đồng ý”
Kỉ vật kết đôi, trái tim và lý trí…
Tất thảy giây phút này, mình đã thuộc về nhau.
Giây phút chúng mình đều đáp rằng: “…Đồng ý”
Kỉ vật kết đôi, trái tim và lý trí…
Tất thảy giây phút này, mình đã thuộc về nhau.
Chẳng cần hứa rằng đầu bạc…với nhau đâu!
Chỉ cần nguyện lòng bên nhau mãi mãi.
Đến cuối cùng vẫn nắm tay ở lại,
Chỉ vậy mà thôi….em hạnh phúc lắm rồi!
Chỉ cần nguyện lòng bên nhau mãi mãi.
Đến cuối cùng vẫn nắm tay ở lại,
Chỉ vậy mà thôi….em hạnh phúc lắm rồi!
Đám cưới chúng mình, đám cưới của niềm vui,
Của những mong chờ, những tháng ngày háo hức,
Của những khát khao - của những gì rất thực,
Duy nhất mà thôi,
Duy nhất cả cuộc đời….!
_Du Phong_
Của những mong chờ, những tháng ngày háo hức,
Của những khát khao - của những gì rất thực,
Duy nhất mà thôi,
Duy nhất cả cuộc đời….!
_Du Phong_
Vô đề 1
Chúng ta cứ dại khờ làm tổn thương nhau,
Rồi vội vã tìm người đến sau như là người thay thế.
Nhưng có những thứ một lần qua đi và rồi trăm ngàn lần không thể,
Trở lại như lúc đầu...
Rồi vội vã tìm người đến sau như là người thay thế.
Nhưng có những thứ một lần qua đi và rồi trăm ngàn lần không thể,
Trở lại như lúc đầu...
Chúng ta cứ vô tình để lạc mất nhau,
Thế là bao nhiêu nụ hôn sau cũng không ngọt ngào bằng nụ hôn đầu bối rối,
Bao nhiêu khoảnh khắc vui không làm nhòa đi khoảnh khắc buồn giấu vội,
Nắm chặt lấy tay ai mà chẳng hiểu vì sao cứ ngoái phía sau tìm...
Thế là bao nhiêu nụ hôn sau cũng không ngọt ngào bằng nụ hôn đầu bối rối,
Bao nhiêu khoảnh khắc vui không làm nhòa đi khoảnh khắc buồn giấu vội,
Nắm chặt lấy tay ai mà chẳng hiểu vì sao cứ ngoái phía sau tìm...
Chúng ta cứ thở dài lặng im,
Nghĩ rằng có thể quên một người bằng yêu một người khác.
Nhưng đi khắp thế gian này, nhìn ai trong đáy mắt,
Cũng chỉ tồn tại một bóng hình...
Nghĩ rằng có thể quên một người bằng yêu một người khác.
Nhưng đi khắp thế gian này, nhìn ai trong đáy mắt,
Cũng chỉ tồn tại một bóng hình...
Chúng ta cứ tự huyễn hoặc mình
Rằng mất đi một người thì sẽ có lại một người khiến ta yêu nhiều hơn trước...
Nhưng đâu nào biết được
Có những người mà nếu không yêu họ, sau này yêu ai khác cũng đều giống nhau...
Rằng mất đi một người thì sẽ có lại một người khiến ta yêu nhiều hơn trước...
Nhưng đâu nào biết được
Có những người mà nếu không yêu họ, sau này yêu ai khác cũng đều giống nhau...
Chúng ta tin rằng khi năm tháng trôi mau
Nỗi nhớ sẽ nhạt màu và nỗi đau thôi âm ỉ,
Nhưng bất cứ lúc nào lý trí ta ngơi nghỉ,
Trái tim cũng chỉ tha thiết kêu tên gọi một người...
Nỗi nhớ sẽ nhạt màu và nỗi đau thôi âm ỉ,
Nhưng bất cứ lúc nào lý trí ta ngơi nghỉ,
Trái tim cũng chỉ tha thiết kêu tên gọi một người...
Chúng ta gặp rồi thương một ai đó trong đời,
Cứ ngỡ qua đi rồi thì sẽ không một lần nhớ lại.
Nhưng có những người ở trong ta mãi mãi,
Là một điều gì đó không thể gọi thành tên...
Cứ ngỡ qua đi rồi thì sẽ không một lần nhớ lại.
Nhưng có những người ở trong ta mãi mãi,
Là một điều gì đó không thể gọi thành tên...
Và chúng ta cũng bất lực trước việc tìm quên...
- Du Phong -
THÁNG GIAO MÙA
Tháng giao mùa...em có thấy cô đơn?
Mưa đã tuôn trên từng con phố nhỏ,
Chiếc lá vàng thả hờ theo ngọn gió,
Đêm chập chờn thao thức tỉnh mê...
Chiếc lá vàng thả hờ theo ngọn gió,
Đêm chập chờn thao thức tỉnh mê...
Tháng giao mùa...em có bước quay về
Góc công viên, ô gạch rêu xanh đỏ,
Nét chữ mờ bên trái tim còn đó?
Mãi chẳng đành theo gió tan đi...
Góc công viên, ô gạch rêu xanh đỏ,
Nét chữ mờ bên trái tim còn đó?
Mãi chẳng đành theo gió tan đi...
Tháng giao mùa...em còn giữ lại chi,
Ngoài bức thư ngày chia tay viết vội?
Cứ âm thầm lìa xa nhau chẳng nói
Ngày qua ngày day dứt mãi không nguôi...
Ngoài bức thư ngày chia tay viết vội?
Cứ âm thầm lìa xa nhau chẳng nói
Ngày qua ngày day dứt mãi không nguôi...
Tháng giao mùa...em có thấy chơi vơi?
Kỷ niệm xưa có về cùng nỗi nhớ thương dai dẳng?
Cuộc đời dài, mà yêu thương quá ngắn!
Đôi tay mềm chưa nắm, đã vội buông...
Kỷ niệm xưa có về cùng nỗi nhớ thương dai dẳng?
Cuộc đời dài, mà yêu thương quá ngắn!
Đôi tay mềm chưa nắm, đã vội buông...
Tháng giao mùa...em có thấy chợt buồn?
Nếu như đừng trẻ con, hay vì kiêu hãnh quá!
Để bây giờ hai kẻ dưng xa lạ
Chỉ biết gượng cười khi nhớ đến người kia...
Nếu như đừng trẻ con, hay vì kiêu hãnh quá!
Để bây giờ hai kẻ dưng xa lạ
Chỉ biết gượng cười khi nhớ đến người kia...
Tháng giao mùa...em có thấy không kìa!
Đôi tình nhân nép bên nhau dưới mái hiên màu tím,
Bờ môi tìm bờ môi ngọt lịm,
Mặc kệ bên ngoài sấm chớp mưa giông...
Đôi tình nhân nép bên nhau dưới mái hiên màu tím,
Bờ môi tìm bờ môi ngọt lịm,
Mặc kệ bên ngoài sấm chớp mưa giông...
Tháng giao mùa...em có nhớ tôi không ???...
Du Phong
Thứ Năm, 9 tháng 7, 2015
CHỒNG
Chồng là một dạng đàn ông
Một phạm trù rất mênh mông lằng nhằng
Lúc bực khối chị gọi "thằng"
Vui vui các chị gọi bằng "anh yêu"
Chồng là bậc thánh nói điêu
Chém gió phần phật (thả diều bay ngay)
Giúp vợ người rất hăng say
Giúp vợ mình nói "việc này...để mai"
Chồng cậy có một...củ khoai
Mình là phái mạnh phải oai với đời
Chồng to như thể ông giời
Chỉ ra mệnh lệnh, vợ thời nghe theo
Chồng là trụ cột, trụ kèo
Vợ là một thứ dây leo bám nhờ
Chồng đi từ sớm tinh mơ
Có khi về lúc...0h hôm sau
Hai chân đá lẫn lộn nhau
"Cười ra thực phẩm" đủ màu phát kinh
Chồng luôn tự nhận thông minh
Tài giỏi bậc nhất hành tinh loài người
Vợ càng im lặng ngậm cười
Chồng càng lấn lưới gấp mười lần hơn
Chồng là ông chủ ban ơn
Chồng là ngọn núi Thái Sơn cao vời
(Trèo lên chắc mệt đứt hơi
Nên ta chấp nhận ở nơi...dưới chồng)
Chồng vững như sắt như đồng
Những lời ta nói là không ích gì
Chồng là một chiếc ti vi
Nhưng ta không thể...tắt đi khi cần
Chồng là thánh, chồng là thần
Trượt chân rơi xuống cõi trần mà thôi
Nên vốn dĩ đã thế rồi
Đắng lòng vợ chỉ biết ngồi khóc than
Bụt hiện lên mới hỏi han
Nghe ta kể những trái ngang đời mình
Nghe xong...biến mất thình lình
Rồi gửi mail lại "tình hình...bó tay"
Ta đành ngậm đắng nuốt cay
Vận công để viết thơ này kêu oan
*
Đàn ông sợ vợ mới ngoan
Không biết sợ vợ hoàn toàn là sai
Sợ vợ mới đáng mặt giai
Kính vợ mới có tương lai huy hoàng
Đàn ông sợ vợ mới sang
Nếu không sợ vợ tan hoang cửa nhà
Dẫu sao vợ cũng đàn bà
Một phạm trù rất rườm rà mênh mông
Nên mới đặt cạnh đàn ông
Một phạm trù cũng mênh mông rườm rà.
Lúc bực khối chị gọi "thằng"
Vui vui các chị gọi bằng "anh yêu"
Chồng là bậc thánh nói điêu
Chém gió phần phật (thả diều bay ngay)
Giúp vợ người rất hăng say
Giúp vợ mình nói "việc này...để mai"
Chồng cậy có một...củ khoai
Mình là phái mạnh phải oai với đời
Chồng to như thể ông giời
Chỉ ra mệnh lệnh, vợ thời nghe theo
Chồng là trụ cột, trụ kèo
Vợ là một thứ dây leo bám nhờ
Chồng đi từ sớm tinh mơ
Có khi về lúc...0h hôm sau
Hai chân đá lẫn lộn nhau
"Cười ra thực phẩm" đủ màu phát kinh
Chồng luôn tự nhận thông minh
Tài giỏi bậc nhất hành tinh loài người
Vợ càng im lặng ngậm cười
Chồng càng lấn lưới gấp mười lần hơn
Chồng là ông chủ ban ơn
Chồng là ngọn núi Thái Sơn cao vời
(Trèo lên chắc mệt đứt hơi
Nên ta chấp nhận ở nơi...dưới chồng)
Chồng vững như sắt như đồng
Những lời ta nói là không ích gì
Chồng là một chiếc ti vi
Nhưng ta không thể...tắt đi khi cần
Chồng là thánh, chồng là thần
Trượt chân rơi xuống cõi trần mà thôi
Nên vốn dĩ đã thế rồi
Đắng lòng vợ chỉ biết ngồi khóc than
Bụt hiện lên mới hỏi han
Nghe ta kể những trái ngang đời mình
Nghe xong...biến mất thình lình
Rồi gửi mail lại "tình hình...bó tay"
Ta đành ngậm đắng nuốt cay
Vận công để viết thơ này kêu oan
*
Đàn ông sợ vợ mới ngoan
Không biết sợ vợ hoàn toàn là sai
Sợ vợ mới đáng mặt giai
Kính vợ mới có tương lai huy hoàng
Đàn ông sợ vợ mới sang
Nếu không sợ vợ tan hoang cửa nhà
Dẫu sao vợ cũng đàn bà
Một phạm trù rất rườm rà mênh mông
Nên mới đặt cạnh đàn ông
Một phạm trù cũng mênh mông rườm rà.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)




