Social Icons

Pages

Chủ Nhật, 10 tháng 1, 2016

Nếu đã hết yêu, dù cố gắng đến mấy cũng không diễn được đâu...

Nếu đã hết yêu, thì có cố gắng cũng chẳng diễn được đâu anh. Anh cho là chúng ta sẽ "yêu" đến khi nào, mà tại sao phải làm thế? Hợp tan trong cuộc đời này đâu chỉ có hai ta, chẳng phải "trong gặp gỡ đã có mầm li biệt" rồi sao? Anh ghen, anh muốn sở hữu chứ đâu phải ghen vì anh yêu em, tại sao anh không trách bản thân anh đã gặp em quá muộn, mà lại trách em đã từng có người yêu? Như thế chẳng phải quá ích kỉ sao?

Anh bảo chúng ta cùng diễn vở kịch này một cách vẹn toàn nhất vì anh không thể nào từ bỏ được em....
Anh không từ bỏ được em là vì tình yêu hay vì điều gì hả anh?
Hay vì anh cảm thấy đau lòng?
Hóa ra là thế..nhưng anh ạ, anh đừng cho rằng nỗi đau của anh lớn hơn của em hay anh thiệt thòi chịu đựng em... Sao anh có thể áp đặt như vậy? Thực mà nói đó là anh đang vì bản thân anh mà thôi.
Anh cho là em không đau lòng sao? Nhầm rồi anh...
Em đã nói rồi, từ bỏ sĩ diện và đừng lo ai tiếc nuối cuộc tình này chỉ vì bề ngoài nó quá đẹp. Sẽ có một ngày, dù anh có muốn níu giữ cỡ nào đi nữa, chia tay vẫn phải xảy ra. Nói như thế nào anh nhỉ, một đồng tiền anh cất công kiếm được, cố bằng mọi giá không tiêu đi, nhưng vì một sự bất ngờ xảy ra mà anh buộc phải tiêu, thì lúc ấy, giống như anh lâu nay không đủ dũng khí buông bỏ em, thì cũng phải nới tay.
Anh cứ cố chấp cho là em không quên người cũ và không yêu anh. Chẳng qua vì thứ mà anh thấy anh lại luôn tin ngay lập tức mà chẳng bao giờ tìm hiểu xem lý do là gì. Sai hay đúng anh cũng chẳng quan tâm, cái ghen khốn nạn trong mỗi con người thúc giục anh tức giận, khó chịu, thậm chí cay nghiệt...để rồi cuối cùng anh đau, em đau. Người được lợi là thiên hạ cười chê.
Trách nhau không phải là cách giải quyết, bởi có trách hãy trách tạo hóa không cho gặp nhau sớm hơn và anh không phải tình đầu của em. Nếu anh là người yêu em đầu tiên, biết có bền lâu, thương nhau như bây giờ...
Đấy, đời làm gì có chọn lựa nhân duyên, con người những tưởng mình có thể làm chủ mọi vạn vật nhưng tình cảm là thứ chẳng thể bán mua, vô hình khó nắm bắt. Không phải nói muốn có là có, muốn quên là quên được.
Nếu đã hết yêu, thì có cố gắng cũng chẳng diễn được đâu anh. Anh cho là chúng ta sẽ "yêu" đến khi nào, mà tại sao phải làm thế? Hợp tan trong cuộc đời này đâu chỉ có hai ta, chẳng phải "trong gặp gỡ đã có mầm li biệt" rồi sao?
Anh ghen, anh muốn sở hữu chứ đâu phải ghen vì anh yêu em, tại sao anh không trách bản thân anh đã gặp em quá muộn, mà lại trách em đã từng có người yêu? Như thế chẳng phải quá ích kỉ sao?
Có những người, chia tay vì hết yêu nhau, cũng có người chia tay vì đó là điều duy nhất có thể làm. Có lẽ em và anh cũng vậy, em tin rằng chúng ta chưa cạn tình, chỉ là cái tôi của bản thân lớn đến mức chẳng thể thấu hiểu cho nhau. Mà tình yêu sự hòa hợp làm sao có thể thiếu, hạnh phúc ở đâu nếu ta cứ mãi nghi ngờ nhau.
Em cũng chẳng ước mong anh là tình đầu, cũng chẳng mong lãng quên quá khứ, em cứ là em thôi, em không chống lại số mệnh, bởi cái gì đến sẽ đến. Chia tay vì đấy sẽ là cách tốt nhất, cho nhau cùng thanh thản.
Nếu thực sự vở diễn này tệ đến thế, chúng ta nên kết thúc sớm thôi anh ạ!
Vũ Hoài Băng

Thứ Bảy, 9 tháng 1, 2016

Mình chia tay, anh thì hạnh phúc, em thì lười yêu...

Cũng qua rồi anh nhỉ? Cái tháng ngày của yêu thương, của quan tâm, của chỉ anh và em ấy. Chia tay, Anh thì Hạnh phúc – Em thì trở nên lười yêu thương. Lười yêu thương chính bản thân, lười chăm chút cho bản thân, và cũng lười đón nhận tình cảm của người khác dành cho mình.

Chia tay, chắc em cũng không còn là mối bận tâm của anh nữa. Cuộc sống của em chắc cũng không còn đáng để anh lo nghĩ tới, thói quen của em, chuyện học hành, công việc của em.. tất cả giờ có lẽ nó sẽ chẳng ảnh hưởng gì tới anh nữa. Bởi: Anh đã có cuộc sống riêng và mối quan tâm khác không phải là em.
Mỗi ngày trôi qua, em vẫn tự nhủ với mình rằng phải sống thật tốt, phải thật mạnh mẽ, em phải là cô gái thật thành công... phải luôn cười thật tươi để có thể quên đi những gì không đáng nhớ và bắt đầu lại từ đầu. Không quan tâm tới người cũ – chuyện cũ... ấy vậy mà?
Em lại chẳng thể làm được. Con đường từ trường về nhà, từ nơi làm thêm về đều in dấu chân anh, nụ cười và những câu chuyện đã theo em suốt bao ngày.
Những lúc đeo tai phone nghe một bài hát buồn, nước mắt em lại rơi. Em chẳng hiểu sao nữa, dần quen với cảm giác một mình, dần làm bạn với bóng đêm nhiều hơn, dần dần xa dần với các mối quan hệ,tình cảm " trai gái".
Như con mèo lười vậy, chẳng biết từ lúc nào mọi cảm giác trong em dường như tan biến theo bước chân anh. Em dường như chẳng buồn để ý tới những lời tán tỉnh, hay hẹn hò của những người khác giới với em. Tự nhiên, em cảm thấy mọi thứ giờ chẳng có ý nghĩa gì cả.
Em lười với tất cả, lười cười, lười quan tâm những người đàn ông đang muốn quan tâm và xoa dịu nỗi đau cho em. Em thấy mình hời hợt, đôi khi cũng thấy mình độc ác nữa... Em có thể phớt lờ, thờ ơ.. có thể giận dỗi, có thể cáu gắt với tất cả những sự quan tâm đó, xem đó là phiền toái làm em không vui. Em dần quen với cảm giác một mình. Một mình đi thật chậm trên đường nghe những bản nhạc buồn, một mình lặng lẽ lướt Face book theo dõi cuộc sống của anh hằng ngày, một mình xem lại những tấm hình chung của hai đứa. Và một mình khóc và gạt đi thật nhẹ nước mắt. Một mình!
Anh giờ này, có lẽ đang thật hạnh phúc. Chắc là thế, phải không anh. Mọi lúc em đều tưởng tượng ra. Hai người đang trò chuyện tại một quán quen nào đó thật lãng mạn, cùng nhau ăn những đồ ăn vặt ven đường cười nói thật vui vẻ, hay đang chat, nói chuyện với nhau thật tình cảm. Thật vui phải không anh? Hạnh phúc thật anh nhỉ?
Em đều cảm nhận được điều đó qua ánh mắt, nụ cười...của anh và người ấy trong những tấm hình chụp chung... em đều theo dõi và chẳng biết làm gì ngoài mỉm cười nhẹ cho qua.
Sẽ nhanh thôi mà, em sẽ quên được anh. Quên đi tất cả, và quên đi nỗi đau " khốn nạn" em đang gặp phải. Em lại sẽ mạnh mẽ được thôi.
Có lẽ, phận quá mỏng nên không giữ được nhau. Có lẽ... chúng ta cần học nhiều điều để có thể nói được tiếng yêu, có thể chân trọng mọi thứ.
" Chỉ là cơn mơ đến lúc thức giấc – chỉ vậy thôi...!"
Linh Mèo -

Thứ Tư, 6 tháng 1, 2016

Em chờ một người sẽ giúp em quên được anh...

Anh này! Ngày anh đến anh mang cho em thương nhớ nhiều quá, chắc bởi vì vậy mà giờ " tình đi " em lại khao khát có một người đến để em có thể quên đi tất cả. Người ấy chắc sẽ tuyệt vời lắm anh nhỉ? Sẽ bên em, lau nước mắt và giúp em có thể vẫn nở nụ cười khi nhớ về anh. Người ấy sẽ tuyệt lắm!

Người ta thường nói, sau chia tay ta nên để mình có một khoảng lặng. Để kịp quên và nhớ những thứ, những người cần nhớ và quên. Để biết được mình cần gì? Nhận ra được gì từ những gì đã mất. Nhưng...
Em cũng đã cố gắng để làm được như thế. Nhưng em lại không thể. Em chỉ thấy những khoảng trắng vô hồn, những mảnh ghép dở dang. Em không làm được điều mà " Người ta nói... ". Lúc này, em cần hơn ai hết một người Thương em để cùng giúp em.
Giữa những ngày cuối năm này, người ta cố gói gém, thu dọn những điều gì đó dành riêng cho mình. Học hành, công việc, tình cảm... để mỉm cười đón một năm mới. Vậy mà, có cơn gió nào lại thoảng qua cuộc đời em, ngỡ là mãi mãi. Thế nhưng... Lại đi.
Em cũng học cách gói gém, nhưng đó là những kỉ niệm của chúng ta vào một góc sâu trong em, hay làm em bật khóc. Đó là những thứ mà em luôn khao khát cất giữ cho riêng mình để mang cùng em sang một năm mới. Nhưng có lẽ em chẳng đủ mạnh mẽ để níu. Anh nhỉ?
Em cần một người Thương em - Như anh ngay lúc này. Người ấy có lẽ sẽ rất tuyệt vời, sẽ giúp em quên đi được tình anh, sẽ giúp em luôn cười và cầm tay em đi qua những ngày cuối đông để sang một mùa xuân mới. Em mong người đó...!
Linh Mèo

Thứ Hai, 4 tháng 1, 2016

Ngày cuối cùng của năm, em độc bước trên phố đông người...

 Em cảm thấy thương anh ở nơi đất khách quê người một mình lủi thủi, gặm nhấm nỗi nhớ nhà. Còn em, ít ra cũng có những người thân bên cạnh. Giọt nước mắt cứ lăn dài, lăn dài cho đến khi cổ họng nấc lên từng đợt, từng đợt

Ngày cuối cùng của năm 2015, em bước một mình trên phố, mùa đông Hà Nội lạnh cắt da cắt thịt khiến em co rúm trong chiếc khăn to sụ. Một năm nữa qua đi nhưng em vẫn một mình bước đi trên những con đường quen thuộc mà không có anh bên cạnh. Em tự cười bản thân sao lại mạnh mẽ đến mức để anh đi trong khi em cần anh hơn bất cứ thứ gì. Cái gọi là "tương lai" đã thổi bay ý nghĩ muốn níu giữ anh ở lại. Ô kìa, ngoài phố họ đang tay trong tay, vui cười hạnh phúc. Ô kìa, cô gái nũng nịu tựa vào vai người thương, họ mỉm cười hạnh phúc anh à. Có cái gì đó lành lạnh trên mặt em, phải mưa không anh hay đó là nước mắt. Chưa bao giờ em thấy thời gian trôi đi chậm chạp như thời khắc này. Ngoài kia, ai cũng tươi cười hạnh phúc bên người thương của họ. Còn em. Chỉ một mình lầm lũi.
Em đã từng nghĩ bản thân sẽ mạnh mẽ, cứng rắn trong thời khắc chuyển giao năm cũ, năm mới này. Em nghĩ một mình đón năm mới sẽ tốt hơn bởi em có thời gian bên gia đình và bạn bè. Nhưng em nhầm rồi, gia đình quan tâm, yêu thương khiến em cảm thấy thương anh ở nơi đất khách quê người một mình lủi thủi, gặm nhấm nỗi nhớ nhà. Còn em, ít ra cũng có những người thân bên cạnh. Giọt nước mắt cứ lăn dài, lăn dài cho đến khi cổ họng nấc lên từng đợt, từng đợt.
Người ta nói thời khắc chuyển giao giữa năm cũ và năm mới là khoảng thời gian con người trở nên yếu đuối nhất, muốn được yêu thương nhất đặc biệt là rất muốn bên gia đình và người mình yêu thương. Đó là hạnh phúc thực sự. Đối với em, hạnh phúc ấy không trọn vẹn. Đối với anh, hạnh phúc ấy không hề tồn tại. Em chắc chắn rằng ở nơi ấy... anh đang khóc, những giọt nước mắt nhớ nhà của người đàn ông. Còn em, em đang khóc vì nhớ anh, vì thương anh, vì thương em.
Hải Anh

Chủ Nhật, 3 tháng 1, 2016

Thời gian không làm ta lãng quên ai, chỉ có con người ta lãng quên nhau...

Em à! Rồi anh sẽ trở thành những gì thuộc về quá khứ của em. Vì thế nên em đừng vội khóc, vội cảm thấy tổn thương, hay tự dằn vặt mình khi không có ai ở bên.

Chỉ ít, em hãy tiếp tục khiến anh tin rằng em "Em vẫn ổn" vì có như thế anh sẽ cảm thấy mình không quá "khốn" khi đã rời xa em.

Chỉ ít, em hãy kiêu hãnh mà phớt lờ anh, phớt lờ những kẻ đã làm em đau khổ, phớt lờ những ai đã bỏ rơi em dù là vì bất kì một lí do chính đáng nào đó như "Chúng ta không hợp", hay chỉ đơn thuần là những lời ngụy biện cho những thay đổi mà chính họ cũng không buồn nhận ra.
Chỉ ít, em hãy tỏ ra "kiêu ngạo" khi đứng trước anh. Để anh không "tự mãn" mà nghĩ rằng "Em yêu anh nhiều đến vậy sao?"
Chỉ ít, dù đòi hỏi này của anh có thật quá đáng, nhưng anh mong rằng em sẽ không quên những kỉ niệm chúng ta đã tạo ra cùng nhau, để rồi một ngày nào đó em sẽ bất giác mỉm cười thật khẽ khi vô tình nhớ về.
Chỉ ít, em hãy yêu chính bản thân em, cố gắng để trở nên hoàn hảo hơn vì chính em chứ không phải vì ai đó khác.
Bởi vì người em cần,
Không phải là những kẻ bắt em tin vào những lời nói dối của họ.
Bởi vì người em cần,
Không phải là những kẻ muốn em tin rằng họ sẵn sàng chết vì em.
Vì không có cái chết nào ở đây cả...
Và cũng không có lời hứa nào ngay lúc đó được cam kết bằng "máu" hay "hợp đồng".
Đó chỉ là những gì người ta nói khi họ yêu em.
Em đừng vội tin ngay lúc đó.
Vì có khi ngày mai người ta lại nói "Đó chỉ còn là quá khứ..."và em cũng chỉ là "quá khứ" của họ mà thôi.
Em đừng hỏi tại sao người ta lại thay đổi...
Vì nó cũng giống như câu hỏi "Tại sao con chó lại sủa gâu gâu, và tại sao con mèo lại kêu meo meo",chắc là sẽ có một bài tranh luận quyết liệt không ngừng nghỉ diễn ra nếu như có một buổi hội thảo nào bàn về vấn đề đó.
Thời gian không làm ta lãng quên ai, chỉ có con người ta lãng quên nhau.
Qua những ngày tháng yêu thương vụn vỡ, em sẽ nhận ra rằng có một số kiểu người chỉ vô tình lướt nhẹ qua cuộc đời em trong chốc lát, mà không để lại bất kì ấn tượng gì. Và cũng có một số kiểu người cũng chỉ lướt nhẹ qua như thế, nhưng lại khiến cho lòng em rối bời, khiến cho cảm xúc của em thất thường, lệch lạc và khó hiểu.
Và rồi lúc đó em nhận ra mình bắt đầu biết yêu ai đó là như thế nào.
Và rồi lúc đó em nhận ra trái tim của em vô cùng nhỏ bé và cần lắm những yêu thương chân thành, chứ không phải những thứ tình cảm non trẻ, bồng bột.
Và rồi đôi lúc em nhận ra sự im lặng thật sự khiến em điếc tai. Em chỉ muốn hét lên và khóc thật thỏa thích để không còn phải cảm thấy *****g ngực như muốn nổ tung và cổ họng cứ nghẹn lại không nói nên lời.
Em hãy làm như thế nếu em thích.
Em hãy làm như thế rồi gượng dậy từ những đau thương chứ đừng ngủ quên ở đó.
Và đừng lo rằng em sẽ không quên được anh!
Cảm xúc mà em đang có hôm nay luôn được mặc định là chỉ dành riêng cho hiện tại, đừng nghĩ rằng mai sau "em sẽ vẫn còn yêu anh", "em sẽ vẫn còn nhớ đến anh" mà tự làm khổ mình, vì khi đó những người yêu thương em cũng sẽ không vui khi nhìn thấy em tự ngược đãi bản thân mình như thế.
Em nên sống vì em, cho em, và vì những ai yêu em...họ cần em!
Yêu thương nào cũng cần những cam go, thử thách để khiến em nhận ra rằng mình dần dần trưởng thành hơn. Và vì lẽ đó nên em càng phải yêu bản thân mình nhiều hơn người em yêu, vì nếu không như thế thì người em thương chắc sẽ phải rất vất vả để lo nghĩ rằng "Em có làm chuyện gì dại dột?"
Là một người con gái kiêu hãnh, em hãy sống cho chính mình. Yêu hết lòng nhưng đừng là "nô lệ" của cảm xúc...
Em nhé!
-Thanh Ca

Thứ Bảy, 2 tháng 1, 2016

Có phải cô đơn đã nuốt trọn nước mắt của em?

 Sao anh không mặc "cô đơn nuốt trọn nước mắt em đi?" Dù rằng em biết em đã từng rất vui khi có anh bên cạnh. Nhưng niềm vui ngắn ngủi như vậy, thà rằng là không có, thà rằng là đừng đến, để rồi bây giờ mình em tự huyễn hoặc mọi thứ, tự ôm lấy những kỉ niệm mà em không chắc là anh còn nhớ hay đã quên.


"Nhiều khi người ta bị ám ảnh bởi cái gọi là "lần đầu",

vì là "lần đầu" nên mới khó quên...

vì là "lần đầu" nên mới càng không thể quên!



Kết thúc một năm,

Mùa xuân,

Trời thoáng lạnh,

Như còn giữ lại chút buồn bã của năm cũ.

Em cứ ngỡ như hình bóng của anh đang ăn mòn tâm trí em.

Như thể...

Em là một con nghiện, còn anh là một chất gây nghiện.

Em cần anh!

Còn anh thì ngược lại.

Có nhiều lần em tự hỏi "Em có nên tự "giam" mình lại hay không?"

Em vẫn còn lí trí.

Em vẫn sống tốt theo cách của riêng em.

Em không trách anh, em cũng chẳng hờn anh.

Có thể em đã không ổn ở đâu đó, và anh cũng đã không được "bình thường" ở đâu đó.

Có thể hai chúng ta đều đã "bất thường".

Và vì thế nên chúng ta đã đột ngột chia tay nhau.

Em đã nghĩ vậy,

Giống như lúc mọi người chơi trò tàu lượn siêu tốc vậy.Một trăm hai mươi giây sau tất cả đều quay về vị trí ban đầu, một trăm hai mươi giây sau tất cả những gì họ vừa mới trải nghiệm đều trở nên mơ hồ, những nỗi sợ hãi mơ hồ, những tiếng hét mơ hồ, những niềm vui mơ hồ,

Và anh cũng như thế...anh cũng rất mơ hồ! Mơ hồ đến mức khó tin, mơ hồ đến mức em chẳng còn muốn tin thêm một giây nào nữa.



Sau những ngày tháng thương yêu nồng nàn, người ta chẳng cần gì ngoài những bình yên để trở về. Bỗng chốc trở nên yếu đuối đến khó tin, bỗng chốc cần lắm những quan tâm nhỏ nhặt...chẳng hạn như là một bàn tay ấm, một cái ôm chặt, hay chỉ đơn giản một cái hôn nhẹ nhàng để thấy lòng mình không còn cô đơn, để thấy trái tim mình không còn tổn thương, để thấy sóng gió đều trở nên lặng yên.

Khi ta còn yêu nhau thì hãy cố gắng hạnh phúc hết mức có thể, bởi chúng ta chẳng thể sống lại lần thứ hai để cảm nhận những gì mà chúng ta đã từng có với nhau.

Vì có thể ngày mai những cảm xúc mà chúng ta đang có hiện giờ đều bị lệch lạc, và trở nên méo mó. Thậm chí là biến dạng chứ chẳng còn được như xưa. Và rồi tất cả những yêu thương mà chúng ta đang có đều bỗng đột ngột có vấn đề.

Thật ra, đó chỉ là cái cớ hoàn hảo để kết thúc một mối quan hệ mà đối phương chẳng buồn giữ.



"Anh sẽ yêu em mãi mãi"

Mãi mãi là như thế nào? Tất cả chúng ta đều không một ai có thể rõ vì chẳng ai sống ở tương lai để dự báo cho chúng ta biết về những rủi ro, về những bất trắc mà ta sẽ vô tình gặp phải. Yêu thương ai đó không chỉ có tin tưởng thôi là đủ, mà khi yêu ta còn phải đủ dũng cảm để vượt qua sóng gió cùng nhau, để trưởng thành hơn, để yêu nhau nhiều hơn hôm nay, hôm qua và cả hôm kia.

Con người luôn viện một cái cớ hoàn hảo để che đậy cho những đổi thay của riêng mình. Khi lòng người thay đổi, người ta không buồn tự hỏi chính mình tại sao, và cũng không cần biết là vì sao mình lại như thế.

Đơn giản là vì tất cả đều có thể trở thành vấn đề nếu chúng ta muốn nó như vậy.

Có thể ngày mai khoảng cách trở thành vấn đề.

Có thể ngày mai em trở thành vấn đề.

Có thể ngày mai anh trở thành vấn đề.

Có thể yêu thương của chúng ta trở thành vấn đề.

Có thể ngày mai chúng ta trở thành vấn đề của nhau.



Phải chăng, chúng ta đã quá vội để nói "yêu" mà quên rằng chúng ta cần phải hành động vì tình yêu của mình.

Sẽ ra sao, nếu kết thúc một mối tình mà lại chỉ còn một người đơn phương nhớ thương đối phương...

Nếu được quay ngược thời gian, em chắc mình vẫn sẽ chọn đến bên anh thay vì làm bạn với cô đơn.

Nhưng em sẽ yêu em nhiều hơn em yêu anh. Em sẽ giữ lại chút tình cảm cho riêng em, em sẽ không nói "em sẽ", em sẽ không nói "phải chi", và em cũng sẽ không nói "nếu như" thế này và nếu như thế kia...

Nếu em đã không thể giữ được anh bên cạnh, cớ sao anh còn đến tìm em làm gì?

Sao anh không mặc "cô đơn nuốt trọn nước mắt em đi?" Dù rằng em biết em đã từng rất vui khi có anh bên cạnh. Nhưng niềm vui ngắn ngủi như vậy, thà rằng là không có, thà rằng là đừng đến, để rồi bây giờ mình em tự huyễn hoặc mọi thứ, tự ôm lấy những kỉ niệm mà em không chắc là anh còn nhớ hay đã quên.

Không hẳn là hối hận, mà chỉ là...

Có những hạnh phúc ngắn ngủi và đau đớn đến quằn quại, thì dù là duyên phận, ta cũng chẳng muốn gặp họ ở kiếp này hay kiếp sau.

-Thanh Ca(T.C)

Thanh Ca

Thứ Sáu, 1 tháng 1, 2016

Anh ở đâu khi em cần anh nhất?

 Người ta bảo yêu lại người yêu cũ như đọc một cuốn truyện cũ, biết kết thúc rồi mà vẫn cố chấp đọc....Thế nhưng em phải làm sao để quên đi hình ảnh anh. Chính lúc em vô định hoang mang giữa yêu và hận thì anh lại nói rằng anh có tình cảm với bạn thân của em, và điều gì đến cũng phải đến, hai người yêu nhau... Em như chết lặng...

Anh, em phải chọn cách yêu anh như thế nào đây? Hết mình cháy với yêu thương hay giữ cho mình một đường lùi về sau?

Anh, em luôn tự nhủ không quan tâm tới dư luận xung quanh để chỉ được yêu anh, em có sai không anh?

Anh, em đã ở bên anh khi anh khó khăn nhất, cả tuổi xuân hi sinh và chờ đợi, đổi lại anh trả em điều gì vậy anh?

Anh ở đâu khi em cần anh nhất, khi mọi thứ đều quay lưng lại với em, anh để lại dòng tin nhắn vỏn vẹn ba chữ "QUÊN ANH ĐI".

Anh, nói cho em biết em sai ở đâu đi? Là em quá nồng nhiệt hay em quá bình lặng, là tại sao mà em không giữ được anh?

Anh làm gì khi em vật vã ngóng chờ, khi em tổn thương nhất, lạc lõng nhất? Và rồi giờ người trở về nói cần em...

Lối đi nào cho em đây?



Em đã từng nghĩ xa anh có khi em không sống nổi, sẽ đau lòng mà héo hắt đi thôi...Vâng, xa anh em đúng là đau lòng đến héo hắt, vậy nhưng em vẫn sống, hóa ra thế, người ta vẫn sống dù không có tình yêu.

Người ta bảo yêu lại người yêu cũ như đọc một cuốn truyện cũ, biết kết thúc rồi mà vẫn cố chấp đọc....Thế nhưng em phải làm sao để quên đi hình ảnh anh. Chính lúc em vô định hoang mang giữa yêu và hận thì anh lại nói rằng anh có tình cảm với bạn thân của em, và điều gì đến cũng phải đến, hai người yêu nhau...

Em như chết lặng...

Anh à, tại sao lại như vậy, mọi thứ có khủng khiếp đến thế nào thì em cũng chẳng tưởng tượng được chuyện này?

Từ lúc nào hả anh? Tại sao lại là bạn thân hơn 10 năm của em?....

Anh à, em không chúc phúc cho hai người đâu, em biết ôm hận là còn đau mãi về sau, nhưng em không thể thốt ra câu nói ấy.

Xin lỗi anh!



Dù cho duyên mỏng, tình không sâu, chỉ đi cùng nhau một đoạn cuộc đời nhưng anh đã sai, sai nhiều lắm...và em không bao giờ tha thứ. Tổn thương là vô bờ anh ạ, anh lấy đi niềm tin, nước mắt và cả tuổi thanh xuân của em, trả lại cho em sau bao nhiêu ân tình chỉ là câu xin lỗi vội vàng. Sao bạc bẽo thế anh?

Em chẳng muốn gặp lại hai người nữa đâu, những tưởng chuyện đó chỉ có trên phim thôi, em từng xem rồi thế mà khi nó xảy ra với chính em, em lại đau xót và bàng hoàng đến thế. Em không thể gọi tên thứ cảm giác này, phản bội à? không phải? em chỉ biết, phía trước toàn là giông gió...

Anh dạy em cách yêu thương một người và anh cũng dạy em cách làm đau một người...nực cười thật, em ở đây, cô gái năm nào vẫn ở đây, còn anh, chàng trai ấy đã trở thành người khác rồi. Em trưởng thành, có chứ anh, em trưởng thành từ đau thương đấy anh ạ, dẫu em không nói ra nhưng kiếp này anh nợ em nhiều lắm, nợ ân tình mãi mãi không trả hết đâu anh....

Em bước tiếp và học được cách nhìn cuộc sống từ hai mặt rồi anh ạ, cám ơn anh đã tạo nên em của ngày hôm nay, cô gái hôm nay đau thương... đến chết.

Vũ Hoài Băng

 

Sample text

Sample Text

Trang Chu

 
Blogger Templates