Social Icons

Pages

Chủ Nhật, 29 tháng 11, 2015

KHÔNG PHẢI CỨ YÊU NHIỀU, ĐAU NHIỀU RỒI SẼ CHẲNG THỂ YÊU LẠI ĐƯỢC NỮA...

Đi qua một cuộc tình khổ đau là thêm vào lòng một khối băng lạnh buốt. Rồi trái tim cũng nguội dần, chẳng thể lỗi nhịp dễ dàng, sợ hãi khiến em co mình lại giương ra những chiếc gai xù xì, xấu xí. Là vì đau đã quá nhiều, bản năng hình thành khả năng tự vệ, phòng thủ. Là sợ tổn thương thêm lần nữa nên lòng em cứ thế "trơ" đi...

    Ai mà chẳng từng yêu say đắm, điên dại trong những năm tháng tuổi trẻ! Ai chẳng từng vì những dại khờ mà vấp ngã, mà đau. Vì tuổi trẻ người ta tự cho mình cái quyền được thử, được sai lầm, được vấp ngã....và được biết cảm giác đau! Bởi có đi qua những vấp ngã, khổ đau con người ta mới trưởng thành. Dù biết rằng cuộc đời nếu để lại quá nhiều vết sẹo trong lòng sẽ khiến người ta trơ lì, đôi khi sẽ là lạnh giá. Và những yêu thương sẽ không còn đủ nóng để khối băng trong lòng tan chảy.
    Em cũng từng đi qua những năm tháng tươi đẹp, sôi nổi lẫn những dại khờ nông cạn của tuổi đôi mươi. Những năm tháng thơ mộng của đời người con gái, cũng vài lần yêu, vài lần đỗ vỡ, cũng từng hạnh phúc, từng khổ đau. Cũng từng có mối tình chỉ thoáng qua nhưng cũng có mối tình sâu sắc không dễ dàng quên.
    Đi qua một cuộc tình khổ đau là thêm vào lòng một khối băng lạnh buốt. Rồi trái tim cũng nguội dần, chẳng thể lỗi nhịp dễ dàng, sợ hãi khiến em co mình lại giương ra những chiếc gai xù xì, xấu xí. Là vì đau đã quá nhiều, bản năng hình thành khả năng tự vệ, phòng thủ. Là sợ tổn thương thêm lần nữa nên lòng em cứ thế "trơ" đi. Tự nhủ rằng sẽ chẳng thể yêu thêm lần nữa. Nhưng cuộc đời vốn công bằng có người làm em đau ắt hẳn sẽ có một người khác đến để xoa dịu nỗi đau ấy, bất luận em có chấp nhận nó hay không! Lẽ đời là thế cứ tưởng sẽ "chẳng thể" nhưng vào đúng thời điểm của nó, điều gì đến sẽ đến. Dù em có cố chấp, có xua đuổi, có chạy trốn thì trái tim...nó vẫn có lý lẽ của riêng mình.
    Và một ngày chẳng biết vô tình hay cố ý, định mệnh mang một người đến chữa lành vết thương lòng em, để rồi con tim em lại thêm một lần lỗi nhịp dù em chẳng hề muốn. Em cứ cố chấp giữ cho khối băng kia càng thêm lạnh, giương những chiếc gai xù xì chỉ chực chờ đâm vào bất ai có ý định đến gần. Từ bao giờ em tạo cho mình bộ áo giáp rắn chắc như thể chiến tranh thế giới thứ ba sắp xảy ra, đắp lên khuôn mặt một lớp thạch cao trắng toát, vô hồn. Từ bao giờ bỗng trở nên cục cằn, thô lỗ, xấu tính đến em cũng chẳng rõ. Hẳn em chỉ biết ngay khi nhận ra tất cả những điều đó đang tồn tại cũng là lúc em nhận ra trái tim em đã lỗi một nhịp mất rồi, khối băng trong lòng vì thế cũng đang dần tan chảy. Nụ cười cũng bắt dần thế chỗ cho sự cau có đến khó chịu nơi khuôn mặt em. Em cũng tự cho phép cái khoảng cách giữa hai người rút ngắn lại một chút, câu chuyện cũng được phép dài hơn. 
    Mỗi ngày qua đi với em sẽ chẳng còn là những cô đơn nữa, con đường em về giờ đã có một người luôn dõi theo, mỗi lần em ốm sẽ chẳng còn phải  khóc vì tủi thân, vì luôn có một người nhắc em nhớ uống thuốc, nhớ bôi dầu, nhớ ăn trước uống thuốc kẻo phí công ngươì mua. Như thể em chỉ là đứa trẻ lên ba dù em đã qua chín lần sinh nhật ba tuổi. Em hẳn chưa thể đặt tên cho cảm giác trong lòng nhưng nếu có thể say đắm thêm lần nữa hãy cứ say đắm, nếu có thể yêu thương lần nữa hãy cứ yêu thương trọn vẹn. Đừng vì nỗi đau của quá khứ mà khép chặt lòng mình. Đừng vì sợ hãi để rồi yêu thương vụt mất, biết đâu đó mới chính là hạnh phúc thật sự dành cho em. Em cũng đừng vì từng tổn thương quá khứ mà cho mình cái quyền được làm tổn thương người đến sau bởi những nghi hoặc, em nhé!
    Bởi em đã độc thân đủ lâu.... để hiểu không phải cứ yêu nhiều, đau nhiều là lòng mình sẽ đóng băng, trái tim sẽ không còn thổn thức để có thể yêu say đắm thêm lần nữa.
    Hoa Anh Túc

    Giới thiệu tác giả

    Hoa Anh Túc - CTV Guu

    "cứ đi đi sợ gì phía trước trời không có nắng........" - Ho Chi Minh City, Vietnam

    Thứ Bảy, 28 tháng 11, 2015

    Mất đi một ngày valentine, thì cùng lắm em cũng chỉ mất đi một ngày yêu thuơng...

    Em mất đi 1 ngày, nhưng em còn 364 ngày còn lại để yêu, để thuơng, để nhớ

    Cứ mỗi một mùa valentine tới, hầu như các cô gái nhạy cảm đều mong mình sẽ có một buổi hẹn họ thật ý nghĩa, thật lãng mạn. Trong cái đầu nhỏ bé ấy nghĩ tới rất nhiều các kiểu hẹn hò, nào là anh ấy sẽ đặt bàn ở một nhà hàng sang trọng, anh ấy sẽ tặng cho mình một bó tay thật to, nào là dắt mình đi ăn với những món quà bất ngờ và hạnh phúc nhất là anh ấy sẽ cầu hôn mình.


    Bởi cái suy nghĩ của con gái lúc nào cũng muốn vun đắp cho tình cảm mà khi các anh không đáp ứng được lại kết luận các anh không đủ yêu thuơng. Tôi thấy ngày valentine chỉ thật sự có ý nghĩa khi coi nó là một ngày để vun vén thêm cho hạnh phúc. Tôi không có ngày valentine, nhưng tôi có 364 ngày còn lại để yêu, để thuơng, để hẹn hò.

    Các cô gái hờn trách các anh không quan tâm mình, rồi hờn dỗi buồn khi thấy mọi người tay trong tay với nhau. Tại sao các cô không chủ động cho buổi hẹn hò của mình. Sao cứ phải là các anh? Tôi thấy thuơng cho mấy anh phải bỏ ra một số tiền không nhỏ để mua những bông hoa với cái giá đắt đỏ của ngày lễ valentine. Với số tiền ấy, tôi sẽ giữ lại để xây dựng tương lai cho cả 2. Cho dù là ít, ít lắm, biết góp đến bao giờ mới thành nhiều, nhưng muốn nhiều thì phải có cái ít. Tình yêu cũng thế, phải vun vén từ những thứ nhỏ nhặt mới có được tình yêu hoàn hảo. Tôi nghĩ, chỉ cần cả hai nghĩ đến nhau thôi cũng đủ để có thêm một ngày hạnh phúc rồi.

    Khi các anh chỉ tặng cho các cô bó hoa đếm qua đếm lại cũng chỉ có 2 bông, 3 bông, các cô có tự hào với tình yêu đó không? Tôi thấy những cô gái trẻ thuờng hay có quan niệm " dành nhiều thứ cho người con gái mình yêu tức là yêu rất nhiều". Càng hoành tráng, thì càng mãn nguyện? Đối với tôi nó đơn giản lắm, chỉ cần một cái ôm, một cái nắm tay hay đơn giản là một tin nhắn thôi cũng là món quà đầy ý nghĩa. Nó đơn giản, vì cả hai đều thật sự yêu thuơng nhau, còn với những ý nghĩ đòi hỏi khác, thì nó lại là sự chê bai từ đối phương " Sao anh chẳng lãng mạn? Sao anh chẳng hề làm em vui? Chẳng lẽ anh không thật sự yêu em? " Thôi, với những thứ như thế, thì bao nhiêu với các cô mới là yêu? Những món quà chỉ có giá trị làm đối phương mỉm cười khi nhận nó, cảm thấy hạnh phúc mặc dù món quà rất nhỏ, chứ nó không chứng minh được điều gì cả.


    Ngày valentine là ngày lễ dành cho những cặp tình nhân, không có nghĩa sự ngọt ngào chỉ dành riêng cho họ. Những lời yêu thương được dành cho tất cả những người xứng đáng nhận nó, từ gia đình, rồi đến bạn bè và kể cả là những mối quan hệ mới. Những cô gái đừng vội buồn khi ai đó chưa kịp trao cái gọi là ngọt ngào cho mình. Vì biết đâu, khi thành vợ, thành chồng, cái ngọt ngào ấy sẽ trở thành thứ hạnh phúc mà không dễ gì mọi cặp yêu nhau có được.

    Valentine là ngày yêu nhiều hơn ngày hôm qua, nhưng nó vẫn ít hơn ngày mai, nên đừng bao giờ coi nó là tất cả, coi nó là một ngày chứng tỏ cho tình yêu, vì tình yêu là cả một chặng đường dài, thật dài mà cả hai phải cố gắng mới có và giữ gìn được. Ngày valentine cũng chẳng mất được đâu vì nó không của riêng ai. Valentine của sự ngọt ngào, và sự ngọt ngào là của những người biết yêu thuơng.

    Ly Nguyen

    Thứ Năm, 26 tháng 11, 2015

    Càng níu, càng giữ, thì càng đau ....

    Níu kéo là để không phải hối tiếc về sau. Nhưng có những thứ càng níu, càng giữ, thì càng đau

      E tự hỏi, tại sao mình lại yêu nhau được nhỉ? Rõ ràng hai đứa chẳng có nhiều điểm chung, rõ ràng hai đứa chẳng nợ nần gì nhau mà sao em vẫn yêu anh đến khờ dại.
      Anh từng nói với em rằng " Anh nợ em quá nhiều yêu thuơng, anh sẽ cố gắng trả " để rồi trả em xong, anh sẽ buông em mãi mãi phải không ? Vốn dĩ tình yêu luôn là thứ cho đi quá nhiều và nhận lại chẳng bao nhiêu nên đối với em nó không gói gém thành nợ, nó chỉ là tất cả những gì em có thể dành cho anh mà không cần sự đáp trả.
      Anh cũng từng nói với em rằng " Chỉ cần em còn níu, em còn muốn giữ anh lại thì anh sẽ còn ở bên em". Ừ đúng! Anh vẫn còn, còn ở bên cạnh em đây này nhưng chỉ là một cái xác vô cảm. Em và anh như hai đường thẳng song song, không còn nhìn thấy điểm chung nữa rồi. Với em lúc này, tất cả chỉ là sự thuơng hại đúng không anh?...
      Đã bao giờ anh rơi xuống vực sâu, có một bàn tay níu lấy anh không buông chưa? Anh có hiểu cái cảm giác người níu anh phải cố gắng rất nhiều để không tuột mất anh không? Mặc dù đau lắm, đau vì cô ấy quá yếu đuối đến mức sắp không giữ nổi anh nữa rồi, đau vì cô ấy sợ mất anh...
      Đừng cố giữ những thứ đã thuộc về mình, những thứ không còn thuộc về mình nữa thì đừng cố níu. Em nhận ra rằng, buông anh là để đôi bàn tay của cả hai có cơ hội nắm lấy bàn tay của ai khác ấm hơn, chắc hơn, đủ để giữ lấy nhau suốt cả cuộc đời.
      Con gái ơi, níu kéo là để không phải hối tiếc về sau, vẫn cứ níu khi còn có thể, không thể rồi thì phải cố gắng buông, buồng rồi thì phải mạnh mẽ, mạnh mẽ rồi sẽ không còn đau nữa đâu.... người muốn đi, cứ để người đi ...
      Con gái ơi, đứng dậy tự bước đi, đừng khóc nữa vì càng níu, càng giữ, thì càng đau mà thôi.
      Ly Nguyen

      Đừng yêu trên facebook anh nhé!

      Đừng thể hiện mình đang rất hạnh phúc trong khi anh chưa thể khiến em hạnh phúc thật sự. Cũng đừng đưa em lên như thể em là vật sở hữu của anh.

      Em là cô bạn gái thứ tư anh dừng chân bước đến để một lần nữa anh trao những yêu thương. Em là cô bạn gái thứ tư anh yêu và được anh chia sẻ trên facebook. Em là cô bạn gái kế tiếp của anh.

      Em nhớ ngày đầu hẹn nhau. Em và anh cùng mở lòng hòa cùng một nhịp sống. A giơ chiếc Iphone6 sang chảnh lên chụp hình chung với em vài tấm rồi đăng ngay lên trang cá nhân của mình. Tất cả bạn bè, người thân, người quen rồi đến người dưng ai cũng hiếu kì về em - bạn - là con gái - mới của anh.

      Người chúc mừng, chúc phúc, người chọc, người trù cả những người bĩu môi. Họ như thế cho đến khi anh đăng những tấm hình tiếp theo.

      Em phải đối mặt với đủ điều thị phi, nhất là mấy cô bạn gái cũ của anh thì thi nhau đăng những dòng status nói khéo theo kiểu móc mỉa. Bạn bè của bạn bè thì bàn ra tán vào thì thầm xem bạn gái mới của anh là cô ả nào nữa? Người thân thì ngắm ngứa nhìn mặt nhìn người nhận xét đủ kiểu dù chưa tiếp xúc được một lần.

      Chẳng phải người nổi tiếng hay Hot Face gì đâu nhưng vốn dĩ mạng xã hội là thế. Có người đăng thì sẽ có người xem thôi.

      Dù hẹn hò ở đâu anh cũng phải check in vào tấm mới chịu. Nhiều đứa nhìn vô cứ ngất ngưởng với độ hạnh phúc của hai đứa. Em lại cảm thấy mình trở thành thứ giúp anh làm mới trang cá ấy của anh sau nhiều lần đổi tên và xóa hình các kiểu.



      Anh... Đừng yêu em trên facebook anh nhé! Em không muốn nhiều người biết mình yêu nhau như thế nào. Em chỉ muốn họ biết mình đang yêu nhau là đủ.

      Đừng post lên ấy với những lời yêu thương như thể em là cả thế giới của anh rồi vẫn có những lúc anh quên cả chúc em ngủ ngon. Đừng post lên ấy cho mọi người thấy hết sự riêng tư của hai đứa để rồi được gì nếu sau này tình nhạt lời phai. Đừng thể hiện mình đang rất hạnh phúc trong khi anh chưa thể khiến em hạnh phúc thật sự. Cũng đừng đưa em lên như thể em là vật sở hữu của anh.

      Rồi sau đó có những cuộc cãi vã, những dòng status, những tấm hình không còn mặn nồng. Em và anh lại trở thành hai kẻ thất bại. Mọi thứ bị lãng quên và lại một lần nữa cả hai phải gồng mình mang trong lòng một nỗi nặng nề về quá khứ.

      Nếu có giận, có hờn, hãy đến gặp e, nhìn vào mắt nhau mà nói chuyện, mà ôm nhau cho ấm lòng. Đừng có cái gì cũng đăng lên facebook... Xa em thật đấy!



      Tình yêu từ hai phía luôn có rất nhiều gia vị: Vị ngọt, vị mặn, vị đắng, vị cay và nhất là vị "ghen" - Mà ở trên cái thế giới ảo đó người ta chỉ thích đăng nhưng thứ đẹp đẽ - Đó không phải là tình yêu.

      Hãy yêu em như thể anh chưa từng yêu như những cố gái khác. Yêu em và nói với thế giới rằng "anh tự hào khi có được em". Yêu em và cất sâu trong lòng tình cảm, sự riêng tư của hai đứa được không anh?

      Đừng yêu em trên facebook anh nhé! Vì em không hạnh phúc ở nơi đó. Vì chẳng ai biết em đang yêu anh nhiều như thế nào đâu. Vì em sợ mất anh - Chàng trai lãng mạn, nhẹ nhàng và sâu lắng.

      Ly Nguyen


      Giới thiệu tác giả

      Ly Nguyen - CTV Guu
      "Em viết về cảm xúc của chính mình - Em nói về niềm vui, lỗi lo, sự sợ hãi - Và e đã vượt qua nó như thế nào...https://www.facebook.com/shynmoonmie" - Biên Hòa

      Thứ Tư, 25 tháng 11, 2015

      Khi yêu thương một ai đó thật lòng, con trai thường hi sinh rất nhiều...


      Làm thân con trai hầu như ai cũng hay kìm nén cảm xúc của mình, mấy ai đau mà khóc trước mặt mọi người, mấy ai khổ sở mà đi than thở với người này người kia, mấy ai sẽ bỏ cái công việc lo cơm áo gạo tiền cho gia đình chỉ vì vất vả...

      Con gái chúng ta sinh ra luôn có một đặc quyền, đó là được yêu thương che chở, được mọi người ưu ái không phải làm những việc nặng nhọc. Cho dù trong hoàn cảnh khó khăn nhất thì cũng sẽ chỉ làm những việc ít khó khăn vất vả nhất, những thứ còn lại là của đấng nam nhi.

      Sinh ra là thân nam nhi thực thụ, từ xưa đến nay luôn luôn nắm trong mình trọng trách gánh vác gia đình, luôn là người lo trước nỗi lo cho gia đình, vui sau niềm vui của mọi người.



      Không thể phủ nhận sự thay đổi trong nhận thức của mỗi người trong thời đại ngày nay, con gái cũng mang trong mình nhiều trọng trách lớn, nhưng suy cho cùng con gái đến khi đã làm vợ, làm mẹ trăm nổi lo con cái gia đình rồi đấng nam nhi cũng lại bội phần lo...

      Làm thân con trai hầu như ai cũng hay kìm nén cảm xúc của mình, mấy ai đau mà khóc trước mặt mọi người, mấy ai khổ sở mà đi than thở với người này người kia, mấy ai sẽ bỏ cái công việc lo cơm áo gạo tiền cho gia đình chỉ vì vất vả...

      Từ xưa đến bây giờ người ta cứ áp đặt cho con trai quá nhiều thứ, đến nỗi bây giờ tuy đã là thời kỳ hiện đại nhưng họ vẫn luôn nghĩ cho con trai là phải như vậy, cứ có người thể hiện cảm xúc hơi quá lên là sẽ nói này nói nọ... Người ta cứ bảo cứ sống với chính mình nhưng đôi khi cái cách nhìn nhận của xã hội quá đỗi khắt khe và nặng nề. Tư tưởng sống mà không quan tâm người ta nói gì đôi khi chỉ là để đánh lừa bản thân.



      Vì thế đôi khi nhìn sự gồng mình lên của bọn họ cũng khiến chúng ta thấy thương.

      Là con trai nếu học giỏi thì được làm quan chức to được ngồi bàn giấy làm việc bằng trí óc, khéo tay có thể làm những nghề nghệ thuật nhưng nếu học không được thì sẽ làm một nghề tay chân vất vả, có thể là suốt cả đời như bốc vác, cày thuê, kéo giây điện, thợ xây thợ hồ...quanh năm bát tuyết. Tất cả vì nỗi lo cơm áo cho gia đình, cho vợ con.

      Khi yêu thương một ai đó thật lòng, con trai thường hi sinh rất nhiều vì nàng. Đường xá xa xôi cách mấy nhưng nếu nàng nói nhớ và muốn gặp thì họ cũng đến. Thời sinh viên không có tiền đôi khi họ đi làm thêm để tích góp mua cho người yêu một món quà bất ngờ... khi giận nhau con gái thường vô tâm hay lặn mất tăm mất tích chặn hết điện thoại, zalo, facebook... để chàng lo lắng khổ sở dò la tin tức từ bạn bè... Đi làm về mệt nhưng vẫn gắng để nhắn tin gọi điện cho người yêu để nàng được an tâm... những lúc nàng làm buồn chàng vẫn cứ lặng lẽ chịu đựng để nàng được vui mà không hề than trách.Hàng tá những việc chàng phải đối mặt trong cuộc sống, trong tương lai...

      Vì thế hãy yêu thương chàng trai của mình hơn, quan tâm thương yêu họ hơn nhé. Vì con trai mà, cũng sẽ có những lúc yếu lòng...

      Gaeul gaeul

      Giới thiệu tác giả

       Gaeul gaeul  - CTV Guu
      "Hãy để mọi thứ đến tự nhiên theo cách của nó ... Cái gì cũng vậy không nên cưỡng cầu..." -

      Thứ Ba, 24 tháng 11, 2015

      Những vết thương sẽ lành và chúng ta rồi sẽ ổn!

      Ta tưởng mình sẽ chẳng thể quên, ta tưởng ta sẽ không làm cách nào để yêu người khác. Ta giấu nước mắt từng đêm, mãi nghĩ về những kỉ niệm chẳng quay lại.... Nhưng cuộc sống không để tâm hồn ai chết đi bao giờ. Sẽ có một ngày, vết thương cũ lành đi. Người ta tìm thấy xúc cảm từ những nụ cười mới. Thời gian luôn biết cách chữa lành vết thương của những tâm hồn biết thiết tha
      Tình cũ, lúc mọi thứ nguôi đi, những xúc cảm có thể trở nên vô nghĩa.
      Có những phút giây vô nghĩa kéo người ta chìm sâu trong nỗi buồn, đó là những phút giây chìm trong nỗi nhớ về tình cũ. Đó là lúc ta vô tình chạm mặt người xưa trên đường, là lúc mảng nắng vàng vô tình gọi về phút giây sánh bước, là khi cơn gió lạnh gợi cảm giác thiếu vắng một vòng tay...
      Trong bâng khuâng, ta thấy mình cô đơn. Trong cô đơn, ta nhận ra mình còn trẻ, còn lắm khao khát. Ta lại sợ nỗi cô đơn, lại bâng khuân chìm vào nỗi buồn mang tên Chuyện cũ.
      Thế gian rộng lớn quá. Vẻ rộng lớn ấy làm người ta trào lên những hạnh phúc khi bất chợt tìm thấy nhau. Nhưng khi lạc nhau rồi thì không biết làm thế nào để tìm lại, vì chẳng ai có thể giữ nhau mãi trong một nơi trốn nhỏ bé: trái tim. Trái tim không biết cách trói buộc một người nhưng lại biết làm ta buồn đau.
      Đường chiều thật tấp nập. Ta tìm thấy ánh mắt người cũ nhưng tâm hồn đã lạc nhau. Ta thấy người xưa tay trong tay đi bên kẻ khác. Lại tỏ ra đã từng quen nhau, lại bẽn lẽn cười. Nỗi nhớ xưa xua nỗi buồn trốn vào cái cười gượng gạo.
      Ta tưởng mình sẽ chẳng thể quên, ta tưởng ta sẽ không làm cách nào để yêu người khác. Ta giấu nước mắt từng đêm, mãi nghĩ về những kỉ niệm chẳng quay lại....
      Nhưng cuộc sống không để tâm hồn ai chết đi bao giờ.
      Sẽ có một ngày, vết thương cũ lành đi. Người ta tìm thấy xúc cảm từ những nụ cười mới. Thời gian luôn biết cách chữa lành vết thương của những tâm hồn biết thiết tha.
      Chuyện cũ đọng lại thành hạt mưa. Cơn mưa nào cũng sẽ tạnh, tạnh để ánh nắng làm tâm hồn ta ấm lại, để ta biết chờ một cơn mưa mới, cơn mưa mang lời của nhớ thương.
      Ta quên đi mình đã từng nhớ. Ánh mắt cũ nhòe đi trong ánh mắt của những nhớ thương hôm nay. Chuyện cũ sẽ có lúc nguôi đi. Và mọi thứ sẽ thành vô nghĩa nếu ngày hôm qua ta không biết mà thương nhau. Mọi thứ sẽ biến tan thật nhanh nếu ngày hôm qua ta chỉ hững hờ nửa vời để cho nhau những dằn vặt.
      Khi được ai đó nhớ, khi được ai đó thương, người ta lắm khi càng trở lên vô tâm, và điều cuối cùng những ai vô tâm nhận được chỉ là sự lãng quên. Trừ những người vô tâm vì họ muốn vậy. Còn những tâm hồn vẫn còn thích người khác buồn vì mình, những tâm hồn lấy nỗi buồn người dưng để nuôi dưỡng niềm kiêu hãnh, họ đâu hiểu hạnh phúc là gì.
      Hãy học mà tha thiết đi. Vì những người biết yêu tha thiết, tâm hồn họ dẫu chết đi thì cũng sẽ có một ngày nó sống lại, trưởng thành hơn và tươi tắn hơn. Còn kẻ vô tâm, họ sẽ mãi là những đứa trẻ thôi. Cuộc đời sẽ nhàm đi vì những đứa trẻ như vậy.
      Nếu bạn buồn quá, hãy nhớ về ai đó đang đợi mình đi, bạn sẽ quên mình từng nhớ. Mà thế gian đâu thiếu người cần bạn.
      "Nhớ về em, anh quên anh từng nhớ
      mắt em cười nhòe ánh mắt đi qua
      buồn thương cũ đã ngỡ chẳng thể xa
      nhớ về em, anh quên anh từng nhớ.
      Ngày bỡ ngỡ, giấu mình trong dang dở
      tháng trót yêu, anh trót không hiểu gì
      năm trôi mất, kỉ niệm có mấy khi
      một giây nhớ, nhận ra là vô nghĩa."
      Dương Nguyên Bảo

      Thứ Hai, 23 tháng 11, 2015

      Thà làm rồi hối hận còn hơn hối hận vì không làm


      Tuổi 20 chúng ta có những bài học đầu đời đáng nhớ, những lần vấp ngã đau thương, tích lũy đầy kinh nghiệm cho bản thân nhưng chúng ta chỉ mới đi được 1/3 cuộc đời, còn cả một đoạn đường dài phía trước đang chờ. Con đường đó đầy sỏi đá hay trải đầy hoa hồng đây? Cuộc sống vốn không có gì hoàn hảo hết, ngay cả hoa hồng còn có gai mà...

      Tuổi 20 - không còn quá sớm cũng chưa gọi là trễ để bắt đầu cho một cuộc hành trình. Khác xa với cái tuổi mười bảy mười tám đầy ước mơ và hoài bão, tuổi hai mươi chúng ta đã xác định được mục tiêu và bắt đầu tạo dựng nền móng vững chắc cho tương lai.

      Tuổi 20 những cô gái cũng đã thực sự suy nghĩ chín chắn để có được mối quan hệ nghiêm túc và lâu dài, thay vì nói chuyện với người ảo trên mạng xã hội thì chúng ta ra đường nhiều hơn gặp gỡ nhiều người hơn, có nhiều mối quan hệ thật hơn.

      Tuổi 20 biết chăm chút cho bản thân hơn, mỗi lần ra đường để ý đến ánh mắt của mọi người nhìn mình hơn. Biết trang điểm, biết lựa đồ phù hợp hơn cho bản thân. Sẽ biết diện váy đầm nữ tính hơn thay vì chỉ áo thun quần jean như xưa. Mỗi lần đi shopping lại mê mẩn những em cao gót hơn là giày thể thao...


      Tuổi 20 - va chạm với đời nhiều hơn, cái suy nghĩ cuộc sống này lúc nào cũng màu hồng cũng bị xóa bỏ. Đôi lúc nhìn lại quá khứ và cảm thấy ân hận vì sao lúc đó bản thân không cố gắng nhiều hơn, siêng năng chăm chỉ học hành nhiều hơn, bớt ham chơi, biết đâu bây giờ chúng ta sẽ tốt hơn chăng? Nhưng thật ra thì không có những lần vấp ngã những lần thất bại những bài học đáng nhớ thì làm sao chúng ta có thể trưởng thành hơn được chứ.

      Đã có lần bản thân suy nghĩ vứt hết tất cả những thứ đang có hiện tại, bởi vì quá mệt mỏi rồi. Nhưng rồi lại nghĩ tại sao mình lại đem công sức của mình cố gắng bấy nhiêu lâu đổ sông đổ biển chứ? Những lần gục ngã những lúc muốn bỏ cuộc thì suy nghĩ lại tại sao mình lại bắt đầu nó thì lại có thêm động lực để cố gắng. Bản thân luôn quan niệm rằng "Thà làm rồi hối hận còn hơn hối hận vì không làm".


      Chúng ta chỉ có một cuộc đời thôi, thời gian qua đi rồi không lấy lại được nữa. Bởi thế hãy trân trọng nó, sống hết mình cho tuổi trẻ, cứ làm những gì mình thích, đi những nơi mình muốn đi, các cô gái ơi. Hai mươi rồi, đừng suốt ngày ngồi trước máy tính coi phim Hàn Quốc đọc truyện ngôn tình Trung Quốc, đừng có mơ mộng đến bạch mã hoàng tử hay soái ca nữa. Tắt máy rồi ra ngoài mở rộng mối quan hện của bản thân đi, biết đâu được giữa dòng đời tấp nập chúng ta lại tìm được một hoàng tử của riêng mình thì sao...

      Kim Tuyền - Guu.vn



       

      Sample text

      Sample Text

      Trang Chu

       
      Blogger Templates