Social Icons

Pages

Thứ Bảy, 2 tháng 7, 2016

Sau tất cả, liệu chúng ta có thể quay lại như ban đầu không em?

Sau tất cả, anh và em vẫn vậy. Trong khi ngoài kia người người cãi vã, chia tay, rồi lại quay về bên nhau hạnh phúc, nhưng sao ta không thể như họ em nhỉ, ta lại chỉ muốn là người dưng mà thôi, những kẻ cô đơn lạc lỏng giữa cuộc đời.



Sau tất cả, anh và em vẫn vậy. Trong khi ngoài kia người người cãi vã, chia tay, rồi lại quay về bên nhau hạnh phúc, nhưng sao ta không thể như họ em nhỉ, ta lại chỉ muốn là người dưng mà thôi, những kẻ cô đơn lạc lỏng giữa cuộc đời.
Anh biết, từ tận sâu thẳm trái tim này, nó còn yêu em nhiều lắm và anh cũng tin rằng, em vẫn còn đong đầy tin yêu với anh như ngày nào. Nhưng sao thế em nhỉ, tại sao ta lại cố làm nhau mệt mỏi, sao ta lại buông tay nhau vội như vậy, em nỡ xa anh như vậy sao. Những kỷ niệm ngày nào ta bên nhau vẫn còn ở đó, những tấm hình, từng món quà em tặng anh ngày nào, anh vẫn giữ nó cẩn thận như vậy, anh đang chờ em trở về sao, không đâu em ạ, chỉ là cái quá khứ ấy quá đẹp để anh quên đi mà thôi.
Tình yêu còn đấy, nhưng sao em vội thuộc về người khác mất rồi. Sao vậy nhỉ? Ta chỉ mới buông tay nhau thôi mà, sao giờ ta lại xa nhau như vậy em nhỉ? Anh cố gắng giữ tâm trí mình không nghĩ bi quan đi về em, vì anh tin, anh hiểu em hơn em nghĩ đấy em ạ hoặc có lẽ, anh đã quá yêu em rồi. Sao cũng được, em giờ nơi phương trời khác, một phương trời mà không có anh ở nơi đó, nhưng anh chỉ muốn hỏi thật là, tận sâu thẳm trong lòng em, còn yêu anh không? Nhưng anh chợt nhận ra là, điều đó còn quan trọng gì đâu em.
Có bao giờ em nghĩ là, một lúc nào đó, ta lại nắm tay nhau, cùng nhau bước tiếp đoạn đường dang dở này không? Anh thì có đó, anh đã cố để tâm trí mình thôi nghĩ về em nữa, nhưng nó quá khó với anh lúc này. Anh không thể tin là mình lại yếu đuối đến vậy, nhưng biết sao đây, anh yêu em bằng cả trái tim này em ạ. Có lẽ, con trai thường yếu đuối nhât là khi yêu một người.

Những giây phút bên nhau, anh vẫn còn nhớ như ngày hôm qua, chỉ là, ta không còn bên nhau nữa rồi. Có lẽ thật vậy, anh phải học cách chấp nhận rằng mình đã mất em mà thôi. Ta chỉ là người dưng giữa lòng thành phố này thôi mà, anh chỉ có thể đứng nhìn em, hạnh phúc, dù người làm em hạnh phúc, không phải mình.
Không phải cứ yêu nhau là bên nhau mãi đâu, chỉ là ta cạn duyên rồi. Thật vậy, anh là sao ngờ rằng rồi có một ngày anh lại buông bàn tay đó, để rồi anh mất em một cách nực cười như vậy, nhưng biết sao giờ, cuộc sống này làm gì có chỗ cho hai từ hối hận. Anh danh phải bước tiếp con đường này một mình thôi, hoàn thành nó, dù không em.
" Ta trao nhau tinh yêu nồng nàn, rồi vội vàng xa.
Để lại mọi nơi ta qua, đầy tháng năm kỷ niệm.
Em ra đi, mang tình yêu của tôi đi xa
Chỉ còn lại mình tôi, những hoài niệm "
nguyễn mon

Một người đau, một người đợi, một người chờ...

Ai đó đã từng nói, chúng ta chỉ là những kẻ tinh si nơi xứ người hoa lệ, yêu là chi để rồi một người đau, một người đợi, một người chờ. Và dường như em cũng bắt đầu thấy mình cũng dần dà trở thành một phần của chúng ta đó rồi. Em những tưởng, là thời gian sẽ xóa nhòa đi tình yêu với anh trong con tim này, nhưng sao nó khó quá vậy, tình yêu em dành cho anh, vẫn đong đầy như thuở nào, chỉ là, giờ, ta chỉ đang ở lưng chừng hạnh phúc.


Ai đó đã từng nói, chúng ta chỉ là những kẻ tinh si nơi xứ người hoa lệ, yêu là chi để rồi một người đau, một người đợi, một người chờ. Và dường như em cũng bắt đầu thấy mình cũng dần dà trở thành một phần của chúng ta đó rồi. Em những tưởng, là thời gian sẽ xóa nhòa đi tình yêu với anh trong con tim này, nhưng sao nó khó quá vậy, tình yêu em dành cho anh, vẫn đong đầy như thuở nào, chỉ là, giờ, ta chỉ đang ở lưng chừng hạnh phúc.
Em đã từng hận anh rất nhiều, thật đấy. Sao em có thể không hận anh được chứ, anh đã đến và vẽ lên trong cái thế giới của em một màu hồng tuyệt đẹp cơ mà, vậy cớ sao, khi anh ra đi, anh lại vẽ lên thêm một màu đen tuyệt vọng đây anh. Em đã từng vì anh mà khóc rất nhiều, nhưng giờ thì không như thế nữa, vì đơn giản, em cạn nước mắt rồi anh ạ. Thật lòng, em rất muốn hỏi anh vài điều, như là, em thua gì cô ấy anh nhỉ. Có lẽ, vì em chỉ là một cô tiểu thư, quá ngây thơ giữa cuộc đời tàn nhẫn này sao. Vậy nên, em đã mất anh theo một cách cũng ngây thơ như vậy.
Em học cách chấp nhận thương đau, nó làm em mạnh mẽ hơn anh ạ. Kể từ cái ngày mà anh ra đi đó, em những tưởng, em sẽ không thể nào vượt qua cơ đấy, nhưng ông trời luôn có măt anh ạ, em mất anh, nhưng không có nghĩa là em mất tất cả, may mắn thay, đã có người đến và trao cho em hi vọng để em bước tiếp cuộc sống này, không có anh. Và, em đã làm được điều đấy, em mạnh mẽ hơn em tưởng đấy anh ạ. Cuộc sống không có anh, em đã quen dần với nó, con đường mà anh bỏ em lại một mình, em sẽ bước tiếp nó, hoàn thành nó một cách trọn vẹn nhất.
Ta đến với nhau là do duyên phận, chưa cạn duyên, nên ta còn vương vấn tình người. Em những tưởng là, anh và em từ nay, sẽ là người xa lạ cơ đấy. Nhưng sao, Sài Gòn này nhỏ bé quá, hay chúng ta chưa cạn được mối duyên này, và như định mệnh sắp đặt, nơi nào em đến, dường như, cũng có anh tồn tại. Anh nói xem, em đã cố gắng quên anh biết bao nhiều, vậy sao, anh cứ cố xuất hiện trước mắt em như vậy, để rồi, em nhận ra, anh cũng khônghạnh phúc như em nghĩ, cô ấy, rồi cũng xa rời anh, như kết thúc một nhân quả tình đời.

Sau tất cả, em và anh lại trở nên giống nhau, những kẻ cô đơn lạc lỏng giữa dòng đời. Định mệnh dường như cứ muốn gắn chặt hai con người lại với nhau thì phải. Em đã cố quên anh, nhưng không thể, vì sao ư, có lẽ, vì anh đã vẽ lên trong quá khứ, những kỉ niệm thật tuyệt đẹp cơ mà, làm sao, em có thể quên được những giây phút bên nhau hạnh phúc. Em đã cố lơ đi tình yêu trong trái tim, nhưng những lúc, em vô tình biết anh buồn hay thất bại, không hiểu sao, con tim này lại đau, tâm trí này lại lo cho một người dưng nhiều đến như thế.
Em học cách tha thứ, không phải vì em ngu ngốc đâu anh ạ, chỉ là em quá yêu anh mà thôi và em cũng hiểu là, ai cũng có những sai lầm trong cuộc sống này anh ạ. Em cũng sợ chứ, em cũng từng đắn đo chứ, từng phân vân nếu như quay lại, liệu, anh có một lần nữa mang đến cho em hạnh phúc hay không, hay chỉ lại thêm đau thương tuyệt vọng. Nhưng biết sao đây hả anh, khi con tim này chứ rộn rang vì anh đến thế, có lẽ, đôi lúc, ta cứ sai đi vậy, sai đi vì cuộc đời cho phép. Ai đó đã từng nói rằng, muốn hạnh phúc ư, hãy chấp nhận đau thương đi đã. Và có lẽ, đó cũng là điều mà em đang làm đây anh ạ. Em đã từ bỏ tất cả, mang tình yêu của em ra đánh cược một lần cuối này cho anh, người em yêu bằng tất cả trái tim mình. Vậy còn anh, tình yêu anh vẫn đong đầy như em chứ?
nguyễn mon

Chủ Nhật, 26 tháng 6, 2016

Lý do gì anh lại quay trở về và mong em tha thứ?

 Anh à, hãy thử một lần đặt anh vào em để suy nghĩ... Em cần gì ở một người đàn ông chẳng yêu em thật lòng? Cả việc yêu em toàn tâm toàn ý, hết lòng hết dạ vì em, anh còn không làm được... Em có thể trao gửi cả cuộc đời mình nơi anh hay không? Cả lời nói còn mải miết những giả dối, em có thể nhắm mắt xuôi tai mà nghe, mà tin, mà hy vọng được không??



Khoảnh khắc em biết anh muốn quay trở về, em chỉ biết cười một nụ cười nhẹ bẫng. Chẳng phải vì em vui mừng cho những ngày tháng dài lẻ bóng, chẳng phải vì đấy là cái kết "đẹp" cho một cuộc tình không hề vẹn toàn, chẳng phải vì em mong chờ em sẽ là người chiến thắng trong lối rẽ ba người ấy... Em đã cười, vì anh thật ngốc!!
Lý do gì anh lại quay trở về và mong em tha thứ?
Không!! Câu trả lời mãi mãi là không!!
Bởi chính anh là người đã gạt bỏ mọi thứ trở về con số không tròn trĩnh. Bởi chính anh là người đã dứt khoát gạt đôi tay em để quay đi. Bởi chính anh đã thay đổi, bởi chính anh đã gian dối. Bởi chính anh là người thất hứa, bởi chính anh chẳng hề nghĩ đến một chút cảm giác của em. Bởi chính anh sẵn sàng làm em, để rẽ sang một lối đi khác, một lối đi mà với anh, mọi thứ đều tốt đẹp hơn nơi này... Tất cả, là bởi quyết định của riêng anh...
Đừng trách tại sao em thẳng thừng chối bỏ tình cảm này như vậy...
Em có đủ sự thật lòng, em có thừa sự thật tâm. Nhưng lại chẳng đủ cao thượng và tha thứ với những điều giả dối. Em yêu thật sâu, nhưng ghét bỏ cũng sẽ thật cay đắng. Em yêu được, thì em bỏ được. Em yêu được, nhưng em không thể bi luỵ được. Này anh, đừng nghĩ mọi chuyện giản đơn đến thế.. Đùa giỡn tình cảm với một cô gái yêu chân thành, đâu phải là chuyện đáng để anh vui?
Đừng trách tại sao em nhanh chóng đốt hết kỉ niệm như thế...
Tay anh nắm lấy tay cô ấy, thì đôi tay này đâu còn là tay của em nữa... Vai anh ôm thật chặt cô ấy, thì bờ vai xưa cũng đã chẳng thuộc về em. Môi anh hôn lấy môi cô ấy, đừng bảo em tiếc, thật ra em chẳng muốn giữ nó là của em nữa rồi. Kỉ niệm của em cũng tương tự như kỉ niệm của cô ấy, hai người , phải giống nhau như một bản sao hoàn chỉnh chẳng phải rất nhàm chán hay sao?
Anh à, hãy thử một lần đặt anh vào em để suy nghĩ... Em cần gì ở một người đàn ông chẳng yêu em thật lòng? Cả việc yêu em toàn tâm toàn ý, hết lòng hết dạ vì em, anh còn không làm được... Em có thể trao gửi cả cuộc đời mình nơi anh hay không? Cả lời nói còn mải miết những giả dối, em có thể nhắm mắt xuôi tai mà nghe, mà tin, mà hy vọng nữa được không?
Chẳng lẽ anh muốn thấy em dằn vặt trong đau khổ, ngày nhớ đêm mong đến mỏi mòn, anh mới thoả mãn trong lòng? Đừng ích kỉ như vậy chứ. Anh không yêu em, thì hãy để em tự yêu em. Em chẳng còn muốn nhớ bản thân đã yêu anh nhiều đến thế nào, chỉ biết rằng, khoảnh khắc anh nắm lấy bàn tay khác rồi quay mặt bước đi, thứ tình cảm ấy đã thực sự chết rồi!!
Em bây giờ đã đầy những an yên. Thế nên xin anh đừng trở về đây nữa. Đừng nói với em tiếng xin lỗi, đừng rót vào tai em những câu nói yêu em. Đã từ lâu, trái tim này không còn hình bóng anh nữa. Nỗi chờ đợi anh cũng đã tắt ngấm từ bao giờ. Với em anh đã chẳng còn ý nghĩa, nên đừng quay trở về khi cô ấy từng là người anh yêu!!
Bé Naly - 

Thứ Bảy, 25 tháng 6, 2016

Viết cho những cô gái xăm mình: Vết kim châm chẳng đủ để đánh giá một con người!

Tôi không xăm mình, nhưng có một chân lý mà tôi hiểu được rằng: Những vết kim châm chẳng đủ để đánh giá một con người, đặc biệt là người con gái. Họ tìm đến với những hình xăm vì hàng tỉ lý do. Vì đẹp, thì thích, vì đam mê, vì đánh dấu những cột mốc thời gian quan trọng, vì đằng sau mỗi một hình xăm là một câu chuyện vui buồn...


Đứng trên phương diện một cô gái chẳng có hình xăm nào để đời vì nhiều lý do khách quan và chủ quan nhất định, nhưng thật kì lạ, tôi luôn bị cuốn hút bởi những cô gái mang trên mình những hình xăm. Với tôi, họ cá tính, họ mạnh mẽ, họ đẹp, một cái đẹp thật sâu sắc.
Tôi không xăm mình, vì lý do đơn giản trước nhất, tôi sợ đau. Vâng, thật chẳng tự hào gì khi thừa nhận một sự thật mất lòng đến thế. Một lần tôi chứng kiến một chị gái đi những đường kim vào da thịt với nét tỉnh bơ trên đôi mắt, tôi thoáng chút thoảng thốt trong lòng. Nếu là tôi, có lẽ tôi đã túm tóc anh thợ săm và gào thét không yên. Dù cảm giác ấy thực sự như thế nào tôi chưa hề đi qua, dù đằng sau những hình xăm ấy mang ý nghĩa gì tôi chưa hề biết được, nhưng tôi nghĩ không phải cô gái nào cũng mang cho mình một dũng khí to lớn đến vậy. Hẳn rằng, những cô gái chọn xăm mình, dù theo cách này hay cách khác, vẫn đứng trên tâm thế của những con người thật mạnh mẽ.
Tôi không xăm mình, đơn giản vì ba mẹ tôi không thích. Những định kiến xã hội ở nước ta về xăm mình vẫn còn quá khắt khe. Và tất nhiên, ba mẹ chúng ta đã là thế hệ đi trước một bậc, đối với họ, nghệ thuật về xăm trổ vẫn còn quá xa lạ và cái nhìn của họ vẫn còn đôi chút tiêu cực. Tôi chẳng đủ can đảm để đi ngược lại những lớp định kiến thật dày mã xã hội từ đời này qua đời khác để lại. Tôi chẳng đủ bản lĩnh để thể hiện cái tôi của mình theo những con đường nổi loạn. Tôi chỉ yên bình và an toàn trong những quy củ. Và thế là, những cô gái chọn hình xăm, với tôi mà nói, thật cá tính. Họ dám vượt lên trước những định kiến khác nhau về xã hội, dám đương đầu với những dèm pha, lời qua tiếng lại để thể hiện mình, để thể hiện cái tôi của mình, để thể hiện cá tính của mình. Thật sự mà nói, đó là cá tính để họ nổi bật lên so với những người khác, để họ khác biệt hơn so với một nửa thế giới còn lại quanh mình.
Tôi không xăm mình, nhưng có một chân lý mà tôi hiểu được rằng: Những vết kim châm chẳng đủ để đánh giá một con người, đặc biệt là người con gái. Họ tìm đến với những hình xăm vì hàng tỉ lý do. Vì đẹp, thì thích, vì đam mê, vì đánh dấu những cột mốc thời gian quan trọng, vì đằng sau mỗi một hình xăm là một câu chuyện vui buồn. Vì bla bla bla... Nhưng sẽ chẳng người mê xăm chân chính nào chọn xăm mình là con đường thể hiện sự hư hỏng của bản thân, sự khiếm khuyết trong nhận thức.

Có những kẻ chẳng hề biết đến xăm mình, vẫn mãi đứng ở vị trí cuối cùng của đáy xã hội. Có những người mang hàng tá hình xăm trên người, vẫn đầy tiếng thơm trên người đấy thôi. Nếu những vết kim đâm đủ tư cách để đánh giá bản chất của nhau trong xã hội, thì người ta đã chẳng cố gắng để sống đúng đắn một đời người. Vì khi ấy thế giới chỉ có hai loại người, người xăm mình – người tốt và người không xăm mình- người xấu. Chỉ có thế. Thật hoang đường.
Một vài quan điểm cá nhân của bản thân về chuyện xăm trổ. Có lẽ tôi chẳng đam mê về lĩnh vực này, cũng như bản thân chưa đủ sâu sắc để am hiểu một ai đó, thế nên những điều viết ra quả là khó khăn để thu hút và đồng cảm.
Chỉ là, tôi thấy, một cô gái mang trên mình một vài hình xăm nho nhỏ, vẫn xinh như bất kì ai đấy thôi. Xinh một cách khác biệt, cá tính một cách khác biệt. và những nét xăm ấy, chẳng đủ tư cách để đánh giá sai lệch đi về con người họ.
Chỉ là, tôi thấy, một cô gái nở nụ cười thật xinh trên phố, với đôi sneaker cùng sơ mi rộng trễ vai, bước tung tăng cùng tatto nhỏ xinh nơi đôi vai nhỏ nhắn, cũng đã lấy đi của tôi hẳn một ánh nhìn dài.
Bé Naly 

Thứ Sáu, 24 tháng 6, 2016

Con gái khi yêu nên kiêu một chút!

 Yêu bảy phần thôi, để ba phần còn lại chăm sóc và làm đẹp cho chính mình chứ chẳng cần phụ thuộc vào ai cả.. Nếu được người ta yêu, người ta thương thì là điều đáng quý giá. Nếu duyên vận lỡ thì hay đến hạn rời đi mất, thì cũng đừng để bản thân chênh vênh lạc lõng với những tiếc nuối, hụt hẫng của riêng mình. Con gái quyến rũ khi mang tâm thế độc lập và cứ xinh đẹp đã là niềm hạnh phúc...



Phụ nữ và Đàn ông là hai thái cực luôn trái ngược nhau ở mọi hành động và suy nghĩ. Bởi thế, cách yêu giữa họ tuyệt nhiên cũng chẳng đồng thuận bao giờ.
Đàn ông lúc đang cưa cẩm, tán tỉnh, mới yêu bao giờ cũng nồng nhiệt hơn cả. Đưa ra mọi thứ chiêu thức hẹn hò lãng mạn như ngôn tình khiến cô gái của mình mê mẩn, những cô gái xung quanh phải ghen tị.
Phụ nữ lại khác. Cô gái nào cũng dè dặt, phân vân giữa những lối rẽ tình yêu mới của cuộc đời mình, thế nên chẳng dám thể hiện sâu, chẳng dám nồng nàn vội.
Thời gian qua đi, tình thế lại như đảo ngược lại hết cả. Có lẽ thời gian đầu là thời khắc để người đàn ông chứng minh tình cảm, thời gian dài về sau mới là lúc phái nữ chúng ta thể hiện cái niềm tin của mình. Vậy nên, là con gái, nếu đã chẳng thể chủ động yêu, thì hãy chỉ yêu bảy phần.
Yêu bảy phần thôi, để lỡ có nhận được đôi chút sự vô tâm lạnh nhạt lại chẳng còn đau đáu nặng đầu suy nghĩ. Yêu bảy phần thôi, để lỡ nhận ra chiếc ôm có lạnh dần, nụ hôn cũng nhạt, cả câu yêu cũng hờ hững thì cũng chẳng vội ngỡ ngàng trong thất vọng...

Yêu bảy phần thôi, vì là con gái, đừng trao đi hết tất cả. Nếu ta đã không thể chủ động nói câu yêu, thì hãy để mình chủ động trong cách yêu. Đừng ở trong mối quan hệ rõ ràng làngười yêu của nhau, nhưng mình cứ phải chạy theo anh ấy. Hãy để anh ấy mong muốn phải theo đuổi mình suốt cả một đời. Thế nên, yêu bảy phần để được kiêu một chút.
Yêu bảy phần thôi, vì tình yêu là vĩnh cửu, nhưng tình cảm lại là thứ không thể không bất biến. Yêu bảy phần thật tâm cho người, giữ lại ba phần thật tâm để yêu ta. Vì nhỡ đâu mai này, người ta thay lòng đổi dạ, thì hãy dùng ba phần ấy xoa dịu nỗi đau cho những đau thương mất mát...
Yêu bảy phần thôi, để ba phần còn lại chăm sóc và làm đẹp cho chính mình chứ chẳng cần phụ thuộc vào ai cả.. Nếu được người ta yêu, người ta thương thì là điều đáng quý giá. Nếu duyên vận lỡ thì hay đến hạn rời đi mất, thì cũng đừng để bản thân chênh vênh lạc lõng với những tiếc nuối, hụt hẫng của riêng mình. Con gái quyến rũ khi mang tâm thế độc lập và cứ xinh đẹp đã là niềm hạnh phúc...
Thế nên con gái ơi, bảy phần thật tâm với người, ba phần thật tâm cho mình...
Biết yêu mình cho tốt, thì mới dám yêu người cho hay..
Hãy chỉ yêu bảy phần thôi con gái nhé.
Bé Naly 

Thứ Năm, 23 tháng 6, 2016

Đừng chúc em hạnh phúc, vì hạnh phúc của em là anh!

 Nếu đã hết yêu, xin đừng nhẫn tâm chúc em hạnh phúc. Nếu đã hết yêu, anh không có quyền chúc em hạnh phúc. Sau ngần ấy những tổn thương, đừng nghĩ rằng đó sẽ là câu nói tử tế nhất. Một người đã gây cho em bao nhiêu đau lòng, sẽ chẳng thật tâm mong muốn em hạnh phúc thật nhiều. Anh chính là người đem đến bao nhiêu đau lòng như thế, em cũng chẳng tin hạnh phúc anh mong muốn là thật tâm.



Đàn ông bắt đầu mối tình bằng một câu hứa:"Anh sẽ làm cho em hạnh phúc" và kết thúc bằng câu:"Xin lỗi, chúc em hạnh phúc" hay "Sẽ có người mang lại hạnh phúc cho em". Hai câu nói đều chứa đựng con chữ "hạnh phúc" ấy, nhưng trong sâu thẳm của chúng, ý nghĩa lại trái ngược toàn phần.
Em hứa, tất cả các cô gái đều có cảm giác hạnh phúc nhất cuộc đời khi lắng nghe câu hẹn ước đầu tiên. Và ngược lại, sẽ đau khổ cùng cực khi nghe lời chia tay thứ hai, dù lời chia taycó để có được "hạnh phúc".
favim
Này anh, cô gái trót yêu anh thật nhiều đáng trách mà cũng đáng thương lắm.
Đáng trách ở chỗ, cứ dốc hết lòng mình, tim mình, cả tuổi thanh xuân của mình để yêu một người, yêu hơn cả chính bản thân. Lúc nào người ấy cũng là quan trọng, lúc nào cũng là điều để quan tâm trước nhấ. anh có biết không? Một cô gái khi đã yêu thật lòng, kể cả đi mua sắm, lỡ có nhìn thấy một chiếc áo nam thiết kế tinh sảo, sẽ nghĩ đến anh đầu tiên. Kể cả khi đi chợ, chỉ cần thấy một món ăn bắt mắt, cũng sẽ nghĩ về anh đầu tiên. Kể cả màu son môi, màu váy áo, kiểugiày,kiểu tóc... mọi điều của cô ấy, nếu anh thích, sẽ sẵn sàng theo ý anh trước tiên.Kể cả những thói quen, sở thích thường nhật nhất, tất nhiên cũng sẵn sàng thay đổi chúng, là bởi vì anh đầu tiên.

Đáng thương ở chỗ, những điều nhỏ nhoi thầm lặng ấy, nhìn bằng mắt chẳng dễ để nhận ra. Thế nên em cứ lao đao để gìn giữ lời hẹn ước đẹp như mơ ấy, mà cố gắng yêu thật nhiều, cố gắng thương thật nhiều. Nhưng trót cuộc, tình cảm ấy đã được đền đáp bao nhiêu? Hay sau ngần ấy những yêu thương, lại nhận về đau khổ gấp trăm bề? Hay sau ngần ấy những hy vọng, để lắng nghe câu chia ly thật xót xa: "Xin lỗi, chúc em hạnh phúc."
Thật, con người ta chỉ có thể cảm nhận tấm lòng thật tâm của người khác bằng tấm lòng thật tâm của chính mình. Để cảm nhận chân tình của người khác sâu sắc thế nào, thì tấm chân tình của mình phải sâu sắc thế ấy cái đã. Muốn đền đáp cho xứng đáng, thì trước tiên phải thấu hiểu mới được. Nếu đã chẳng thể yêu em thật nhiều như cách em đã yêu, thì xin đừng hứa, rồi trói buộc em trong những tháng ngày miệt mài, mải miết những tin và yêu. Nếu đã nhìn thấy cái kết chẳng tốt đẹp, thì xin đừng buông ra lời chúc phúc, một lời chúc đau đớn nhất nhân gian.
EM, với những tháng ngày chạy trên lối mòn dẫn đến đổ vỡ mà không hề hay biết, chăm chỉ vun đắp tình yêu là vì điều gì anh biết không? Có lẽ anh chưa bao giờ nghĩ đến. Tuyệt nhiên anh chưa bao giờ nghĩ đến.
Là vì ý-nghĩa-lớn-lao của từ "hạnh phúc" mà anh đã hứa. Và vì hạnh phúc em là anh, không phải là ai khác, mà phải là chính anh. Nếu người ta dễ dàng mang lại hạnh phúccho nhau dễ dàng như lời xin lỗi anh nói, thì bảy tỉ người trên Thế giới này đã chẳng ai cô đơn, đã chẳng ai khao khát được hạnh phúc đến vậy.
Nếu đã hết yêu, xin đừng nhẫn tâm chúc em hạnh phúc.
Nếu đã hết yêu, anh không có quyền chúc em hạnh phúc.
Sau ngần ấy những tổn thương, đừng nghĩ rằng đó sẽ là câu nói tử tế nhất. Một người đã gây cho em bao nhiêu đau lòng, sẽ chẳng thật tâm mong muốn em hạnh phúc thật nhiều. Anh chính là người đem đến bao nhiêu đau lòng như thế, em cũng chẳng tin hạnh phúcanh mong muốn là thật tâm.
"Niềm vui thì dễ quên còn nỗi buồn thì không bao giờ"
Hạnh phúc ngắn ngủi, nỗi đau lại xếp thành những con đường dài.
Hạnh phúc khó giữ, khó tìm. Nỗi đau chẳng muốn tìm, sao lại dễ dàng tìm đến chỉ sau một câu nói phũ phàng đến thế.
Nếu đã không yêu em, đừng chúc em hạnh phúc.
Bé Naly 

Thứ Tư, 22 tháng 6, 2016

Chuyện chị gái sắp đi lấy chồng...

 20 năm. Ngầy ấy thời gian, các cậu ạ. 20 năm. Ngần ấy yêu thương, ngần ấy kỉ niệm, các cậu ạ. Tớ chẳng thể chấp nhận. Thật ra là chẳng muốn chấp nhận,chị sẽ chẳng còn bên cạnh tớ nữa. Mặc dù biết rằng, sớm muộn gì thời khắc này cũng sẽ đến. Nhưng thật tâm, tớ vẫn chẳng thể sẵn sàng đón nhận chúng như những chuyện dĩ nhiên trong cuộc sống, sẽ xảy đến và rời đi theo lẽ thường tình. Nhưng thật tâm, tớ vẫn muốn tớ sẽ mãi là cô em gái nhỏ đứng nép sau áo của chị, vẫn muốn ích kỉ kéo dài thêm những tháng ngày có chị để nhõng nhẽo đòi quà.



Đây là những dòng tâm sự viết ra từ một cô em gái nhỏ, có chị gái sắp sửa đi lấy chồng. Nên vui hay buồn, có ai cho tớ biết một lời được không??
Tớ chẳng biết mọi cô gái mang danh phận là "em gái" có hành động như tớ hay không, hay tớ lại là cô em gái quái đãng nhất trên đời. Tớ có một cô chị gái, đối với tớ, chị được xếp vào vị trí của những cô gái tuyệt nhất trên đời. Sống cùng một nhà, lớn lên cùng nhau, tớ luôn là đứa trẻ ngốc nép sau chiếc áo của chị. Rồi cuối cùng, ngày kết hôn của chị cũng đến. Điều đó đồng nghĩa với việc, chị về với chồng, và bắt đầu một cuộc sống mới với gia đình nhỏ của chị. Tớ cứ luôn những câu nói đùa rằng, tớ chán ở với chị lắm cơ, tớ chỉ muốn chị lấy chồng ngày lập tức, tớ chỉ muốn tớ được làm con gái một trong nhà, tớ chỉ muốn được ngủ một mình trên chiếc giường rộng thênh thang và thoải mái,... bla bla bla... Tớ đã luôn nói như vậy.
Nhưng thật ra...
Có lẽ, tớ nên vui. À không, tớ thực sự cảm thấy vui. Cuối cùng thì, chuyện tình yêu của chị cũng đã có một cái kết đẹp như trong tiểu thuyết. Cuối cùng thì, chị tớ cũng đã trọn đời được sống bên người đàn ông mà chị tớ yêu thương. Cuối cùng thì, chị tớ cũng sẽ được làm mẹ, tớ cũng sẽ được làm dì, và yêu thương những đứa trẻ ấy như chính con đẻ của mình.
Ngày chị tớ theo chồng, chị sẽ là người phụ nữ đẹp nhất. Ngày chị tớ theo chồng, chị bước vào lễ đường với váy trắng tinh khiết, đội vòng hoa xinh xắn như nàng tiên. Ngày chị tớ theo chồng, nụ cười chị rạng rỡ biết mấy. Lời thề nguyền chị hứa nơi thánh đường, nước mắt lăn dài nhưng tâm hồn chị hạnh phúc biết bao nhiêu. Mừng cho chị, trót cùng, chị xứng đáng với những điều tốt đẹp mà chị muốn, vì đơn giản, chị xứng đáng với những mĩ mãn ấy hơn bất kì một ai khác trên đời.

Nhưng có lẽ, tớ sẽ rất buồn. À không, tớ thật sự cảm thấy buồn. Tuổi thơ của tớ, gắn liền với chị. Những trò chơi trẻ thơ, trốn tìm, đuổi bắt, trò mẹ con, mua bán đồ hàng; những con chữ bập bẹ tớ đọc, những nét màu vụng về đầu tiên mà tớ vẽ, cả những trận đòn roi của ba mẹ, luôn luôn thấp thoáng bóng dáng của chị. Ngày tớ lớn dần lên, đi cùng với chứng kiến của thời gian,là những ánh mắt dõi theo của của chị không ngơi nghỉ bao giờ. Chúng tớ ăn cơm cùng nhau, ngủ chung một giường, ở chung một phòng, mặc cả quần áo của nhau. Chúng tớ nói với nhau tất cả mọi chuyện trên đời, và bất kì nơi nào chúng tớ đi qua,đều rất vui vẻ.
20 năm. Ngầy ấy thời gian, các cậu ạ. 20 năm. Ngần ấy yêu thương, ngần ấy kỉ niệm, các cậu ạ. Tớ chẳng thể chấp nhận. Thật ra là chẳng muốn chấp nhận,chị sẽ chẳng còn bên cạnh tớ nữa. Mặc dù biết rằng, sớm muộn gì thời khắc này cũng sẽ đến. Nhưng thật tâm, tớ vẫn chẳng thể sẵn sàng đón nhận chúng như những chuyện dĩ nhiên trong cuộc sống, sẽ xảy đến và rời đi theo lẽ thường tình. Nhưng thật tâm, tớ vẫn muốn tớ sẽ mãi là cô em gái nhỏ đứng nép sau áo của chị, vẫn muốn ích kỉ kéo dài thêm những tháng ngày có chị để nhõng nhẽo đòi quà.
Tuy nhiên, điều quan trọng nhất, hơn cả, tớ mong chị được hạnh phúc và đủ những mạnh mẽ để vượt qua những sóng gió bên đời.
Hẳn là, tớ đi trọn một vòng trái đất, tớ đi ngót hết cả một đời người, chị vẫn là người tuyệt vời nhất giữa hàng tỉ tỉ người, giữa hàng vạn tuổi đời tôi có.
Cuộc sống ơi, bộn bề cứ thế mà giảm nửa, để chị tớ lấy chồng còn hưởng được những quãng đời an yên.
Thương chị...
Bé Naly
 

Sample text

Sample Text

Trang Chu

 
Blogger Templates