Social Icons

Pages

Thứ Bảy, 31 tháng 12, 2016

Những ngày không có tình yêu....

Là những khi một - mình thực sự, là những khi đi với bạn bè miệng cười nói vui vẻ nhưng vẫn thấy cô đơn. Là những khi cô đơn lắng đọng thành từng giọt và bất chợt tuôn rơi khi trông thấy một ai - đó giống với người yêu. Những ngày không có tình yêu, có lúc cảm thấy cô đơn lắm, cô đơn đến cùng cực nhưng chợt nghĩ đến sự bắt đầu và kết thúc trong một mối quan hệ. Chính vì cái cảm giác đã bị bỏ rơi quá nhiều lần làm người ta sợ hãi tình yêu, sợ hãi khi bắt đầu một mối quan hệ mà người ta không biết được khi nào mình sẽ bị - buông – bỏ.

Nhưng ngày không có tình yêu thấy lòng mình an yên đến lạ. Đi đến nơi mình muốn đến, ăn những món ăn mình muốn ăn và thoải mái làm những việc không phải dè chừng hay giữ kẽ khi có người yêu bên cạnh,
Những ngày không có tình yêu, sáng cứ ngủ một giấc dậy theo chuông đồng hồ báo thức thay vì tiếng tin nhắn "Tít tít" mỗi sáng từ một thuê bao quen thuộc.
Những ngày không có tình yêu, thích thì cứ la cà nơi hàng quán hay xem những bộ phim yêu thích mà không phải hỏi những câu hỏi như "Anh/em có thích bộ phim này không?"," Hôm nào anh/em rãnh thì mình đi?!". Chỉ cần tiêu chí "Mình thích, mình muốn là mình đi thôi". Mọi thứ đều được phục vụ cho nhu cầu của bản thân thay vì nhu cầu của cả hai hoặc có đôi khi là vì chiều lòng người yêu.
Những ngày không có tình yêu....
Rồi sau nhiều ngày khi không có tình yêu, khi đã hình thành thói quen đi đâu đó hay làm việc gì cũng chỉ có một mình, đi giữa biển người, thấy người ta tay trong tay mắt nhìn nhau cười nói, thoáng chạnh lòng nhưng sau đó lại thôi. Vì nghĩ rằng "Đời người ta, người ta vui. Đời mình, cô đơn ôm trọn rồi. Thôi thì cứ tận hưởng vậy"
Những ngày không có tình yêu, bước vào nhà, thấy nơi mà hai đứa đã từng chung sốngtừng cười nói từng ôm ấp từng chờ đợi nhau khi đứa kia về trễ. Vậy mà, giờ lại không thấy đâu, không thấy hình dáng cái con người đó đâu nữa, không còn nghe thấy cái giọng lanh lảnh vang lên khi tiếng cửa vừa mở "Ơ hay! Tưởng đêm nay ngủ bụi rồi đó chứ?! Về chi sớm vậy!". Những lúc ấy, không nói năng gì, chỉ bước tới vòng tay qua eo người ta rồi thì thầm bên tai "Em lại ăn luôn cả phần anh trong khi chờ anh chứ gì?! Bụng to trông thấy nè." Người vội quay qua hờn trách đấm đánh hờ vài cái rồi nước mắt tuôn dài "Sao để em đợi lâu vậy?"

Mà giờ, người đâu? Người đã đi, bỏ lại một người ôm trọn những kỷ niệm vẫn còn đó, duy chỉ có một điều thay đổi là lòng người.
Những ngày không có tình yêu....
Những ngày không có tình yêu, tập cho bản thân những yếu đuối thường nhật như thèm ôm ấp mỗi khi đêm về hoặc những lúc yếu lòng, tập ăn một mình khi ở nhà hoặc ngoài quán, tập chạy xe một mình mặc cho yên ghế sau thi thoảng vẫn có người mè nheo đòi hỏi được ngồi sau dù chỉ một lần, tập hát một mình tự nghe tự khen tự chê sao nay giọng ca mình dở tệ thay vì có người luôn cười khanh khách khi mình cất tiếng hát.
Và lâu lâu tự lau nước mắt, là những khi nước từ khóe mắt rơi xuống nhỏ thành từng giọt và nghe tiếng "Tách" rõ to, lúc đó là những tiếng lòng đang rơi vỡ theo những giọt nước xuống sàn nhà thay vì có người luôn đưa tay đón lấy những giọt nước mắt nóng ấm và nói tiếng "Nín đi em".
Những ngày không có tình yêu....
Những ngày không có tình yêu, có lúc cảm thấy cô đơn lắm, cô đơn đến cùng cực nhưng chợt nghĩ đến sự bắt đầu và kết thúc trong một mối quan hệ. Chính vì cái cảm giác đã bị bỏ rơi quá nhiều lần làm người ta sợ hãi tình yêu, sợ hãi khi bắt đầu một mối quan hệ mà người ta không biết được khi nào mình sẽ bị - buông – bỏ.
Theo: GUU.vn

Khi buồn con gái hay cắt tóc, chính là để cắt đi những tổn thương...

"Thật ra thì em cứ nghĩ, con gái trước tuổi 25 nên cắt tóc ngắn một lần, lại nhớ ai đó từng nói với em, cắt tóc là cắt muộn phiền, là buông bỏ những gì khiến mình còn bận tâm, là thay đổi hoàn toàn con người mình.. Nhưng hình như không phải, tóc ngắn chỉ là cái mác khiến bản thân cảm thấy mình mạnh mẽ hơn, tự bao bọc mình hơn và tự cho mình cái quyền can đảm hơn là tỏ ra yếu đuối chứ thực chất mọi thứ vẫn nguyên vẹn như vậy, chỉ là bản thân thấy tự thương bản thân hơn mà thôi...."

Câu nói ghim sâu vào lòng mà em chắc là có quá nhiều cô gái từng nghe nói " nếu không mạnh mẽ thì yếu đuối cho ai xem".. Hình như đúng, à không, phải là rất đúng. Những cô gái tóc ngắn hình như hay được người khác mặc định cô gái hẳn là cá tính lắm, cô gái này mạnh mẽ lắm đây.. Thật ra anh có biết, những cô gái đã chịu nhiều tổn thương, hay có những nỗi buồn sâu thẳm trong lòng họ ấy, họ đã từng lựa chọn cách cắt tóc để cắt tổn thương hay không?
Đáng thương lắm anh ạ.. Em tin chắc đã có những người con gái vừa cắt tóc nước mắt họ vừa rơi... Mái tóc là thứ gì đó đáng quý đến vô giá của người con gái, khi họ lựa chọn cắt đi mái tóc dài mình vốn có để đến với mái tóc ngắn mạnh mẽ kia thì chắc rằng hộ đã có lựa chọn rất quan trọng dường như họ mong đó là cách có thể giúp họ cắt bỏ, gỡ rối những gì đang rối ren trong lòng.
Khi buồn con gái hay cắt tóc, chính là để cắt đi những tổn thương...
Ngày chúng ta xảy ra quá nhiều chuyện, cái lúc mà em cảm giác ở bản thân mình trăm ngàn vết thương, trăm ngàn vết xước ấy, lúc mà em soi bản thân mình trước gương, rồi giật mình hoảng hốt.. Có phải là em đây không, đôi môi nhợt nhạt, mái tóc rối tung.. Có phải là cô gái vốn nụ cười lúc nào cũng nở trên môi đây không? Em đã tổn thương vì ai? Em trở nên như thế này vì ai... Lúc mà mọi thứ giữa chúng ta như mớ bòng bong ấy là lúc em muốn cắt phăng đi mái tóc ấy như cắt đi cái duyên cái nợ giữa chúng ta. Tóc dài từng ướt đẫm nước mắt mỗi đêm, quá đủ cho sự yếu mềm em có!
Khi buồn con gái hay cắt tóc, chính là để cắt đi những tổn thương...
Tóc ngắn che chở em, bao bọc em với cái cứng cỏi, vẻ ngoài cá tính ấy khiến em tự tin bước, tự tin kiêu ngạo với cuộc đời như cây cỏ dại thách thức bão giông, như thách thức bất kì kẻ nào cũng chẳng thể có thêm cơ hội làm em tổn thương nữa. Dù biết thực chất mọi chuyện vẫn diễn ra, vẫn có những người đã, đang và sẽ làm em tổn thương, và vẫn có những nỗi buồn dù có cắt tóc cũng không thể vui nên, nhưng mà ít hay nhiều cũng khiến bản thân tự thương bản thân hơn là đủ rồi.
Khi buồn con gái hay cắt tóc, chính là để cắt đi những tổn thương...
Người thực sự yêu thương em sẽ yêu cả mái tóc ngắn rối tung trong gió, sẽ yêu thương cả sự cố gắng cả sự yếu đuối sau lớp vỏ bọc kia, bởi khi ấy em biết, em sẽ được là chính em, được là một cô gái tóc ngắn dù cá tính đến đâu, mạnh mẽ nhường nào cũng sẽ có thể yếu đuối trước một người mà em thương, cũng có thể nức nở trên vai một người khi anh nói " tóc ngắn của anh, có anh ở đây rồi..em đang mạnh mẽ cho ai xem..!"
Theo: GUU.vn

Thứ Sáu, 9 tháng 12, 2016

Gái 1m50 thì dù có học thức, ngoan ngoãn… cũng không lấy được chồng?

Không chỉ bị mẹ người yêu chê bai vì chỉ cao 1m50, cô gái còn bàng hoàng nhận ra gia đình mà mình muốn vào làm dâu lo sợ con trai vất vả vì phải chăm sóc bố mẹ vợ già yếu.

"Chân ngắn thì có lấy được chồng không?", đó là câu hỏi thống thiết của một cô gái cao 1m50, nặng 45 kg trong trang NEU Confessions mới đây. Cô từng nuốt nước mắt chia tay mối tình đầu kéo dài 8 năm, sau khi bị mẹ người yêu chê lùn và thẳng thừng tước đi cơ hội để cô bước chân vào gia đình họ.
[Tâm sự] Gái 1m50 thì dù có học thức, ngoan ngoãn… cũng không lấy được chồng?
Đoạn tâm sự về nỗi khổ của cô nàng chân ngắn gây chú ý
Để người đọc hiểu hơn về hoàn cảnh của mình, cô gái bắt đầu kể về tình yêuđẹp trong suốt 8 năm. Thứ tình cảm mà cô biết, dành cả tuổi thanh xuân để yêu một ai đó rồi kết cục chẳng đâu vào đâu thật lãng phí, nhưng vẫn không thể ngừng, cố chấp theo đuổi đến cùng.
Cô viết trong confessions: "Mình cao 1m50, nặng 45 kg , mình là con một của một gia đình rất bình thường. Mặt mình không xinh nổi bật nhưng được cái dễ nhìn trắng trẻo. Người yêu mình học Bách Khoa cao 1m72 , nhà giàu, rất hiền, trẻ con và không quan tâm đến người yêu lắm .
Anh ấy bằng tuổi mình. Chúng mình học cùng cấp 3 và yêu nhau từ cấp 3. Đến năm nhất đại học chúng mình mới công khai. Chúng mình đều là mối tình đầucủa nhau, hứa với nhau rằng là tình đầu sẽ là tình cuối. Mọi thứ cứ trôi đi êm đềm như vậy đến khi anh ấy và mẹ anh ấy nói chuyện với nhau.

Anh ấy kể về mình, không cần biết bản thân mình thế nào  mẹ anh ra sức phản đối không cho lấy con lùn tịt mét rưỡi (mẹ anh cao 1m65) . Anh ấy kể với mình, mình có thoáng buồn. Anh động viên mình nói rằng anh thuyết phục mẹ được".
[Tâm sự] Gái 1m50 thì dù có học thức, ngoan ngoãn… cũng không lấy được chồng?
Hy vọng thật nhiều vào tình yêu cô gái cao 1m50 nuốt trái đắng
Thời gian êm đềm trôi đi, cô và anh cùng bước sang tuổi 25. Cô gái chưa muốn lấy chồng nhưng cả hai đã có công việc ổn định. Bạn trai cô muốn hai đứa lấy nhau rồi tích tiền mua nhà mua xe. Thế nhưng, càng ngày mẹ anh càng phản đối nhiều hơn.
Ngày anh dẫn cô về ra mắt gia đình cũng là ngày cô đón nhận những câu nói đầy đau đớn và xúc phạm mà có lẽ cả đời này, cô không bao giờ quên được.
"Mẹ người yêu nói với mình: Cháu có công ăn việc làm ổn định, thông minh ngoan ngoãn cháu có khả năng để tìm được ngưòi khác tốt hơn. Gia đình bác không thể chấp nhận cháu làm con dâu. Mình đọc tin nhắn mẹ nhắn cho anh thì ngoài lí do chân ngắn bà còn nói rằng bố mẹ mình cũng có tuổi rồi, lấy nó mai sau nuôi cả bố mẹ nó à?".
Quá thất vọng và đau đớn cô gái quay lại Hà Nội ngay hôm ấy. Cô kể mình khóc rất nhiều và đòi chia tay. Mặc cho người yêu ra sức níu kéo, cô biết mình có lấy được anh cũng sẽ chịu sự dày vò của mẹ anh.
"Mình kiên quyết dứt bỏ mối tình 8 năm. Mình lao đầu vào làm việc, tích tiền, bù đắp cho bố mẹ nhiều hơn. Hơn một năm sau, mình biết tin anh đang hẹn hò với một cô gái xinh đẹp bốc lửa. Cô ấy làm nhân viên marketing cao 1m66. Vào Facebook cô ấy là hàng loạt ảnh thiếu trên hở dưới, sáng đi làm tối đi bar. Mình tự hỏi chắc đây là mẫu người mẹ anh thích? Không thể nói mình không ghen tị vì cô ấy đẹp chân dài. Mình vẫn tự ti về chiều cao. Nhưng tự hỏi một cô gái chân ngắn, có học thức, ngoan ngoãn không đáng được làm vợ phải không?", cô khép lại tâm sự của mình bằng một hỏi bỏ lửng khiến người đọc trăn trở.
[Tâm sự] Gái 1m50 thì dù có học thức, ngoan ngoãn… cũng không lấy được chồng?
Năm nay, cô gái đã 27 tuổi và không dám yêu thêm một ai.
Sau 1 tiếng xuất hiện trên mạng, confessions trên đã hút gần 8.000 lượt like và hàng trăm bình luận chia sẻ. Nhiều người gửi lời động viên cô gái, mong cô tự tin vào bản thân hơn nữa để sớm tìm được tình yêu đích thực.
"Trước đây mình chưa bao giờ tự ti về chiều cao, nhưng mà bây giờ mình thỉnh thoảng cũng thấy buồn lắm. Đồng cảm với bạn. Nếu người yêu của bạn chấp nhận chia tay vì mẹ phản đối chân ngắn thì bạn cũng chẳng có gì mà phải tiếc con người như thế. Luôn sống vui vẻ, hạnh phúc nhé", Dung Phùng gửi lời động viên cô gái trong bài viết.
Cô gái có nickname Bạc Hà chia sẻ suy nghĩ: "Chân ngắn đã sao? Mình ngoan ngoãn, sống biết điều là được. Ai chả muốn cao lớn, nhưng trời sinh ntn thì thế đó. Không tự ti về chiều cao nữa. Người yêu mình thật lòng thì dài ngắn gì có gì quan trọng!".
"Cảm thấy vô cùng đồng cảm. Nếu bị phản đối vì học thức, vì tính tình thì sẽ chấp nhận từ bỏ, bởi những cái đó do mình tự quyết định và có muốn thay đổi hay không. Còn chiều cao đâu phải thứ theo ý muốn của mình. Cảm thấy không cam tâm!", Lâm Hà My đồng cảm.
"Nhỏ người thì sẽ trẻ lâu, đơn giản là thế. Còn lấy chồng được hay không thì còn do duyên số nữa, cứ tin là đâu đó có một anh cao hẳn 1m80 đang đi tìm chị đi", bạn có nickname Rose Nguyen đáp trả lời cho câu hỏi: chân ngắn thì có chồng được không của "chủ thớt".

Thứ Bảy, 3 tháng 12, 2016

Khi buồn con gái hay cắt tóc, chính là để cắt đi những tổn thương...

"Thật ra thì em cứ nghĩ, con gái trước tuổi 25 nên cắt tóc ngắn một lần, lại nhớ ai đó từng nói với em, cắt tóc là cắt muộn phiền, là buông bỏ những gì khiến mình còn bận tâm, là thay đổi hoàn toàn con người mình.. Nhưng hình như không phải, tóc ngắn chỉ là cái mác khiến bản thân cảm thấy mình mạnh mẽ hơn, tự bao bọc mình hơn và tự cho mình cái quyền can đảm hơn là tỏ ra yếu đuối chứ thực chất mọi thứ vẫn nguyên vẹn như vậy, chỉ là bản thân thấy tự thương bản thân hơn mà thôi...."

Câu nói ghim sâu vào lòng mà em chắc là có quá nhiều cô gái từng nghe nói " nếu không mạnh mẽ thì yếu đuối cho ai xem".. Hình như đúng, à không, phải là rất đúng. Những cô gái tóc ngắn hình như hay được người khác mặc định cô gái hẳn là cá tính lắm, cô gái này mạnh mẽ lắm đây.. Thật ra anh có biết, những cô gái đã chịu nhiều tổn thương, hay có những nỗi buồn sâu thẳm trong lòng họ ấy, họ đã từng lựa chọn cách cắt tóc để cắt tổn thương hay không?
Đáng thương lắm anh ạ.. Em tin chắc đã có những người con gái vừa cắt tóc nước mắt họ vừa rơi... Mái tóc là thứ gì đó đáng quý đến vô giá của người con gái, khi họ lựa chọn cắt đi mái tóc dài mình vốn có để đến với mái tóc ngắn mạnh mẽ kia thì chắc rằng hộ đã có lựa chọn rất quan trọng dường như họ mong đó là cách có thể giúp họ cắt bỏ, gỡ rối những gì đang rối ren trong lòng.
Khi buồn con gái hay cắt tóc, chính là để cắt đi những tổn thương...
Ngày chúng ta xảy ra quá nhiều chuyện, cái lúc mà em cảm giác ở bản thân mình trăm ngàn vết thương, trăm ngàn vết xước ấy, lúc mà em soi bản thân mình trước gương, rồi giật mình hoảng hốt.. Có phải là em đây không, đôi môi nhợt nhạt, mái tóc rối tung.. Có phải là cô gái vốn nụ cười lúc nào cũng nở trên môi đây không? Em đã tổn thương vì ai? Em trở nên như thế này vì ai... Lúc mà mọi thứ giữa chúng ta như mớ bòng bong ấy là lúc em muốn cắt phăng đi mái tóc ấy như cắt đi cái duyên cái nợ giữa chúng ta. Tóc dài từng ướt đẫm nước mắt mỗi đêm, quá đủ cho sự yếu mềm em có!
Khi buồn con gái hay cắt tóc, chính là để cắt đi những tổn thương...
Tóc ngắn che chở em, bao bọc em với cái cứng cỏi, vẻ ngoài cá tính ấy khiến em tự tin bước, tự tin kiêu ngạo với cuộc đời như cây cỏ dại thách thức bão giông, như thách thức bất kì kẻ nào cũng chẳng thể có thêm cơ hội làm em tổn thương nữa. Dù biết thực chất mọi chuyện vẫn diễn ra, vẫn có những người đã, đang và sẽ làm em tổn thương, và vẫn có những nỗi buồn dù có cắt tóc cũng không thể vui nên, nhưng mà ít hay nhiều cũng khiến bản thân tự thương bản thân hơn là đủ rồi.
Khi buồn con gái hay cắt tóc, chính là để cắt đi những tổn thương...
Người thực sự yêu thương em sẽ yêu cả mái tóc ngắn rối tung trong gió, sẽ yêu thương cả sự cố gắng cả sự yếu đuối sau lớp vỏ bọc kia, bởi khi ấy em biết, em sẽ được là chính em, được là một cô gái tóc ngắn dù cá tính đến đâu, mạnh mẽ nhường nào cũng sẽ có thể yếu đuối trước một người mà em thương, cũng có thể nức nở trên vai một người khi anh nói " tóc ngắn của anh, có anh ở đây rồi..em đang mạnh mẽ cho ai xem..!"

Thứ Sáu, 18 tháng 11, 2016

Anh chưa từng thấy nên anh chưa bao giờ trân trọng...


Anh chưa từng thấy hình ảnh những hôm muốn nấu món gì ngon ngon cho anh ăn, em đã lên mạng search tìm món ăn các thứ, em cặm cụi làm tỉ mỉ những món ăn cho ra hình ra món sao cho đẹp mắt nhất có thể so với cái tài nấu nướng còn bập bõm mới vào mới bếp như em. Là những hình ảnh em ngóng trông anh, em cố gắng mọi điều vì anh, toàn tâm toàn ý dành cho anh. Còn anh, chỉ việc bỏ mặc em...

Anh chưa từng thấy hình ảnh những hôm mệt mỏi buồn ngủ lắm rồi mà tay vẫn nắm chặt điện thoại cho tới khi trôi tuột từ từ. Rồi khi nghe tiếng "Ting ting" tin nhắn vang lên, em vội giật mình dụi mắt và mở lên xem có phải tin nhắn đến từ anh hay không.
Anh chưa từng thấy hình ảnh những hôm muốn nấu món gì ngon ngon cho anh ăn, em đã lên mạng search tìm món ăn các thứ, em cặm cụi làm tỉ mỉ những món ăn cho ra hình ra món sao cho đẹp mắt nhất có thể so với cái tài nấu nướng còn bập bõm mới vào mới bếp như em
Anh chưa từng thấy hình ảnh em lúc mệt mỏi lắm rồi mà vẫn nán lại vài phút có khi vài giờ để chờ một cái nick xanh của anh sáng lên và inbox nói chuyện với em rồi nói "Em ngủ đi" thì em mới an tâm mà yên giấc ngủ.
Anh chưa từng thấy nên anh chưa bao giờ trân trọng...
Anh chưa từng thấy hỉnh ảnh lúc em đang tất bật làm việc nhưng khi tin nhắn đến từ anh, em vội vàng bật lên và nhanh chóng trả lời lại.
Anh chưa từng thấy gương mặt em lúc buồn như thế nào, lúc em thất vọng về điều gì đó như thế nào. Anh chỉ thấy một gương mặt tươi cười và anh lại nói "Em chỉ có một trạng thái thôi nhỉ?!"

Anh chưa từng thấy hình ảnh của em khi nhận được tin nhắn hay lời quan tâm, hành động nào từ anh đều làm em cảm thấy ấm áp đến mức dư thừa.
Anh chưa từng thấy hình ảnh của em mỗi khi nhớ đến anh là em bật cười một mình dù lúc đó đang ở giữa đám đông.
Anh chưa từng thấy nên anh chưa bao giờ trân trọng...
Anh chưa từng thấy hình ảnh em đứng chờ anh trước cổng nhà hôm mình giận nhau. Em cứ thế đứng chờ anh, mặc cho nhiều người qua lại mặc cho lời bàn tán xôn xao, mặc cho hôm đó anh cố tình về trễ hơn mọi lần và dến khi anh về, anh chẳng buồn hỏi "Em đã chờ bao lâu rồi?" mà thay vào đó anh chỉ buông những câu nói hờ hững làm đau lòng em "Em về đi. Bây giờ anh không muốn nói chuyện".
Anh chưa từng thấy hình ảnh em hôm mình gây nhau, anh cứ thế bỏ về, em cứ thế đứng lặng trong bóng tối nhìn bóng anh mờ nhạt dần vì khuất bóng vì đàng sau xe chạy lên và vì mắt ngấn đầy nước.
Và cũng chính vì, anh chưa từng thấy nên anh chưa bao giờ trân trọng những điều đó, cũng như trân trọng em. Và cứ thế, anh buông em ra cứ như thể có cũng được mà không có cũng không sao.
Em đau lòng lắm!

Thứ Sáu, 9 tháng 9, 2016

Yêu là bao dung, thấu hiểu và không đòi hỏi sự công bằng

Tình yêu không phải là cuộc chơi, mà là hai thế giới cùng sát nhập vào nhau. Khi bắt đầu yêu thì phải chấp nhận tất cả, đổi lấy tự do, đổi lấy những lời yêu thương mà vun đắp. Tất cả không phải duy nhất, cần phải hi sinh, đồng lòng để vượt qua mọi khó khăn mà được hạnh phúc. Đừng đem đi so sánh người này người kia, chẳng biết tương lai sau này sẽ như thế nào và cũng đừng chọn vật chất để đổi lấy tình yêu mù quáng.

Người ta hay thường bảo rằng mình ngu vì tình yêu, nhưng ngu đâu phải là cái tội. Ngu đúng về mặt khác và sai về vấn đề khác. Khi khôn, thì biết mình xử lý tình huống không tốt trong tình yêu thế nào. Và phải biết dùng lý trí và cảm xúc để điều khiển, đừng về một phía nào đó mà mất đi yêu thương. Ngu sẽ đúng về mặt là, dùng cảm xúc quá nhiều, lấn át cả lý trí vì không thể dứt khoát được.
Ngu thì đừng dại mà yêu quá nhiều, tổn thương quá nhiều rồi đổi lấy sự dằn vặt bởi chính bản thân gây ra. Tình yêu vun đắp từng chút một, đừng lúc đầu quá đậm rồi về sau lại nhạt. Yêu thương, tin tưởng mà phải bền vững trong lòng. Đừng vội nghe người ngoài suy đoán rồi hỏng hết cả mối quan hệ chúng ta đang có. Chẳng phải suy nghĩ quá nhiều, tiến tới đâu, vun đắp tới đó.
Yêu là bao dung, thấu hiểu và không đòi hỏi sự công bằng
Khi cãi nhau, hãy để một phía nói hết những phiền muộn trong lòng rồi bản thân chúng ta im lặng, trao cho họ một cái ôm, hay một nụ hôn nào đó để họ bình tĩnh lại. Tất nhiên tôi không nói riêng về phụ nữ mà tôi nói chung hai giới. Đừng ích kỷ một lời nói, một cái ôm nào cả. Bây giờ là thời hiện đại, đừng so đo những chuyện lúc xưa. Hiện đại là phải làm ngay, chậm trễ một giây mất cả bạn đời.
Yêu là bao dung, thấu hiểu và không đòi hỏi sự công bằng
Yêu là bao dung, thấu hiểu tâm tư về người ấy. Đừng đòi hỏi sự công bằng nào ở đây cả, vì tình yêu không có sự công bằng. Chỉ cho và nhận lại. Đừng quan trọng quá mức tại sao họ lại chẳng nói lời yêu bạn mỗi ngày. Con gái thì yêu bằng tai mà con trai lại yêu bằng mắt. Như thế mối quan hệ này chỉ là đồ vứt đi. Hãy yêu nhau bằng hành động, việc làm sẽ nói lên những lời yêu thương ngọt ngào ấy.

Chủ Nhật, 4 tháng 9, 2016

Chuyện của mình đừng hy vọng người khác hiểu...



Tôi luôn ước rằng có người sẽ hiểu tôi. Có lúc tôi cũng sẽ ốm, sẽ đau, sẽ mệt. Tôi chỉ muốn có người tiến đến và nói với tôi rằng:" Đi lâu như thế em mệt chứ?". Nhưng khi quay trở lại với thực tại bạn mới biết rằng chuyện của mình hãy để mình tự giải quyết. Tôi vẫn luôn nói là con gái hãy yếu đuối một lần. Nhưng có khi mình nói ra tiếng lòng mình nhận lại chỉ là một cái cười trừ, một ánh mắt hờ hững. Không phải bạn muốn mạnh mẽ. Nhưng nếu không mạnh mẽ thì lúc tôi có việc gì đó, ai sẽ kéo tôi dậy?. Nếu không mạnh mẽ, thì mọi chuyện của tôi sẽ giải quyết như thế nào?

Có lần tôi từng nói với chính mình rằng:" Giá như có ai đó nghe được tiếng lòng của mình". Nhưng lại chợt phát hiện ra, chuyện của mình nhưng họ lại đứng trên lập trường của họ để nghĩ. Cuối cùng mới phát hiện chuyện của mình thì đừng hy vọng người khác sẽ hiểu. À! sẽ có lúc họ đồng cảm trong câu chuyện đó.
Giống như thế này, bạn kể một câu chuyện của mình có người sẽ ngồi lại nghe bạn nói, cũng có người lướt qua. Người ngồi lại nghe bạn nói họ sẽ gật gù tỏ ra thông cảm vì câu chuyện đó. Nhưng đâu đồng nghĩa họ phải hiểu. Bạn nên nhớ rằng, có khi họ chỉ tôn trọng bạn nên mới ngồi đó nghe cho bạn vui lòng mà thôi. Có người nghe xong sẽ cười, có người nghe xong sẽ an ủi bạn rằng:" Chuyện có thế mà cũng làm to lên". Chuyện của bạn trước hết đừng bắt người khác hiểu. Họ vốn dĩ không có trách nhiệm đó. Bạn biết mà phải không?
Chuyện của mình đừng hy vọng người khác hiểu...
Có lần, rất lâu. Tôi nói với cô bạn của tôi rằng;" Tao rất sợ, sợ cái này không được cái kia không được". Cô ấy quay sang nói luôn với tôi:" Sợ gì, chuyện đấy không có gì phải nghĩ cả, có thế mà cũng làm như cháy nhà". À! Thì ra chỉ trong mắt mình tôi mới thấy nó to, còn người khác lại chẳng có gì cả. Một đợt khác tôi chuyển nhà. Cô ấy lại bảo:" Chuyển thì chuyển, tìm phòng dễ mà, bây giờ phòng trọ nhiều lắm". Nhưng vấn đề là phòng trọ rất nhiều nhưng tìm được một chỗ mình vừa ý và có thể ở thì rất khó. Vài tháng sau, cô ấy chuyển phòng trọ và nói với tôi rằng:" Tao mệt mỏi vì chuyện tìm phòng rồi đấy". Thế nhưng cô ấy không nghĩ được rằng trước đây lúc tôi chuyển tôi cũng đã mệt mỏi ra sao.
Chuyện của mình đừng hy vọng người khác hiểu...
Tôi luôn ước rằng có người sẽ hiểu tôi. Có lúc tôi cũng sẽ ốm, sẽ đau, sẽ mệt. Tôi chỉ muốn có người tiến đến và nói với tôi rằng:" Đi lâu như thế em mệt chứ?". Nhưng khi quay trở lại với thực tại bạn mới biết rằng chuyện của mình hãy để mình tự giải quyết. Tôi vẫn luôn nói là con gái hãy yếu đuối một lần. Nhưng có lúc bản thân nói ra tiếng lòng của mình thì đôi khi nhận lại chỉ là một cái cười trừ, một ánh mắt hờ hững. Không phải bạn muốn mạnh mẽ. Nhưng nếu không mạnh mẽ thì lúc tôi có việc gì đó, ai sẽ kéo bạn dậy. Nếu không mạnh mẽ, thì mọi chuyện của bạn sẽ giải quyết như thế nào?
Chuyện của mình đừng hy vọng người khác hiểu...
Không có ai nghe thấy tiếng lòng mình đâu. Không có ai nhìn thấy bạn đang khổ sở thế nào đâu. Không có ai biết bạn đang ra sao đâu? Những người xuất hiện bên đời bạn họ nhất thiết phải hiểu cho nỗi lòng của bạn. Bởi vì, chúng ta sinh ra đã là một bản thể riêng biết. Họ có suy nghĩ của họ. Mỗi người bạn tính cách. Việc của bạn chỉ khi đặt lên người họ thì họ mới biết cảm giác đó. Còn không, họ sẽ chẳng bao giờ hiểu. vậy nên đừng cố tìm một người hiểu mình. Chuyện của mình đôi khi cũng không càn ai hiểu. Việc mình mình cứ làm. Có người hiểu thì tốt. Không thì thôi. Bạn không cần phai nói ra cho ai cả. Hãy cứ sống là chính mình, làm việc mình thích, yêu người mình muốn.
Chuyện của chúng ta đổi khi một mình ta hiểu là quá đủ rồi.
T
 

Sample text

Sample Text

Trang Chu

 
Blogger Templates