Social Icons

Pages

Thứ Tư, 9 tháng 5, 2012

Xin lỗi em

 

Chúc em sẽ tìm được người tốt hơn tôi, xứng đáng với em hơn tôi.

Đọc rất nhiều tâm sự trên chuyên mục Bạn trẻ cuộc sống, tôi đã không ít lần muốn nói ra chuyện của mình nhưng tôi không làm được. Có lẽ lúc đó tôi chưa thấy có lỗi như bây giờ. Tôi xin kể câu chuyện của mình cho các bạn nghe, mong rằng các bạn sẽ không đi vào lối mòn mà tôi đã đi.
Tôi là sinh viên năm cuối của một trường kỹ thuật. Em - người con gái mà tôi yêu và cũng là người tôi thấy có lỗi duy nhất đến thời điểm bây giờ - là sinh viên năm cuối của một trường kinh tế gần trường tôi học. Chúng tôi quen nhau từ năm đầu tiên khi em được bố đưa đi nhập học và thật may mắn là em và tôi lại cùng xóm trọ. Từ ngày đó, bao nhiêu kỷ niệm đẹp, bao nhiêu lúc vui đùa cùng các bạn xóm trọ... tôi cũng chẳng nhớ mình yêu em từ lúc nào nữa, chỉ biết mình đã yêu em.
Sang năm thứ 2 (lúc đó tôi đã học năm thứ 3) cả tôi và em cùng chuyển nhà trọ, cũng không biết ý trời hay sao mà một lần nữa hai đứa lại chung xóm trọ. Thế là tình hàng xóm đã thân thiện, gần gũi nay lại càng thân thiết hơn bao giờ hết. Tình cảm của chúng tôi cứ thế vun đắp theo ngày tháng. Cuối cùng tôi quyết định nói lời yêu em và em đã đồng ý, tôi rất vui nhưng đó cũng là lúc bắt đầu cho chuỗi ngày tôi và em  sống trong một vòng luẩn quẩn.
Một năm nữa trôi qua, chúng tôi lại chuyển chỗ trọ nhưng lần này là tôi chủ động chuyển xa chỗ em vì trong tôi có kế hoạch sẽ chia tay em. Cuối cùng ngày đó cũng đã đến, tôi chuyển trọ, tất nhiên em cũng chuyển nhưng lần này là không cùng nhau nữa. Xa nhau được một thời gian ngắn thì tôi nói lời chia tay em. Em rất buồn và hỏi tôi muôn vàn lý do... nhưng lý do tôi chia tay em là tôi sợ sau này tình yêu hai đứa sẽ không đi tới đâu, tôi không muốn cứ như vậy nữa. Bạn bè tôi ai cũng bảo cứ yêu hết 5 năm đại học đi, ra trường mỗi đứa một hướng sẽ quên nhau thôi, nhưng tôi lại không muốn làm điều đó với em. Chắc em cũng không hiểu tại sao  nên em luôn cho rằng tôi đã không cố gắng.
Xin lỗi em, Bạn trẻ - Cuộc sống, Xin loi em, yeu em, chia tay, bao, tinh yeu, chuyen tinh yeu, nho em, quen em, tinh yeu giau kin, xa nhau, nuoc mat, noi dau
Nếu có thể hãy xóa tôi ra khỏi trái tim em nhé (Ảnh minh họa)
Bây giờ chúng tôi vẫn liên lạc, vẫn gặp mặt nhau thường xuyên, vẫn nói chuyện, chia sẻ cùng nhau vì tôi và em vẫn nghĩ về nhau. Hai năm trôi qua nhưng tôi nhận ra em vẫn rất yêu tôi, tôi muốn giữa tôi và em rõ ràng mọi chuyện nhưng cả hai lại không làm được điều đó. Chúng tôi lại ở trong vòng luẩn quẩn, tôi sắp ra trường và sẽ về một nơi xa Hà Nội để làm việc. Bây giờ khi mà chỉ còn 2 tháng nữa sẽ rời xa em, xa Hà Nội, không biết bao giờ gặp lại, tôi thấy trong mình thật khó chịu, cái cảm giác mà không biết nói như thế nào nữa. Tôi thấy có lỗi với em, tôi muốn quên em vì  em là người con gái quá tốt. Chúc em sẽ tìm được người tốt hơn tôi, xứng đáng với em hơn tôi. Có lẽ tôi sẽ chẳng bao giờ yêu ai nhiều như tôi đã yêu em.
Tôi viết lên đây mong rằng em sẽ đọc được bài viết này và nhận ra tôi là ai. Tôi muốn cảm ơn vì tất cả tình cảm em đã dành tặng tôi và tôi cũng muốn nói một câu mà xưa nay chưa bao giờ tôi dám nói một cách nghiêm túc với em: XIN LỖI EM. Trong thời gian yêu nhau, tôi chưa làm điều gì đi quá giới hạn, cũng như để em sau này không phải hối hận, đó là điều mà tôi tự hào nhất.
Tôi mong em hãy cứ ngẩng cao đầu đi tiếp như cái ngày cách đây 4 năm em đi nhập học nhé cô bé của tôi. Vết thương trong trái tim em sẽ không bao giờ lành như trước được vì tôi đã lấy mất một góc rồi. Tôi mong em hãy hận tôi nhưng tôi biết em sẽ không bao giờ làm như vậy, em vẫn thường nói em không muốn hận ai, và cũng không muốn hận anh. Lúc đó nước mắt em chảy mà lòng tôi cũng đau nhói, em có biết không?
Mỗi người sẽ lại bước tiếp con đường của mình, tôi sẽ ghi hình bóng em suốt cuộc đời này, nhưng có lẽ kèm theo sự tiếc nuối cho tôi và cho em. Chúc em ra trường sẽ tìm được công việc như ý và tìm được một người yêu, một người chồng thật tốt. Nếu có thể hãy xóa tôi ra khỏi trái tim em nhé, còn tôi sẽ cho em vào một góc trái tim và khóa nó lại.
Tôi mong các bạn đọc được bài này sẽ hiểu cho tôi, và cho tôi biết tôi có phải là chàng trai xấu xa lắm không?

Hạnh phúc nhé em

Blogger: Peter Manh

“Người đàn ông bên em là người khác chứ không phải là anh trong ngày vu qui ấy"
Anh ngồi viết những tâm sự này, viết cho một người con gái, viết cho một thời yêu nhau… và viết cho một hiện thực phũ phàng đau khổ cho người ở lại.
Em còn nhớ chúng mình yêu nhau tự bao giờ nữa không em? Thời gian trôi đi thật nhanh để rồi bây giờ cả anh và em là hai con người đi trên hai nẻo đời khác nhau. Ngày đó em thường nói với anh về số phận, anh không tin? Nhưng bây giờ thì sao hả em. Có lẽ số phận và định mệnh đó đã chẳng cho anh và em được ở bên nhau.
Xa rồi những ngày tháng đó, ngày yêu thương đong đầy. Ngày luôn tràn ngập nụ cười, sự chăm sóc và quan tâm. Ngày có những bữa cơm chỉ có hai chúng ta. Nếu như cuộc đời cho anh những gì tốt đẹp nhất của tình yêu thì rồi cũng sẽ lấy đi những gì tốt đẹp nhất mà anh đã cùng em xây đắp bấy lâu nay, có lẽ ông trời quá bất công với anh sao em?
Em có biết khoảng thời gian đã qua nó như dày xéo nỗi cô đơn trống trải trong anh. Tình yêu và nỗi nhớ trong anh chưa một lần vơi đi, nhưng anh hiểu một điều: Em bây giờ là của ngưởi ta, em không còn là em của anh như ngày xưa nữa.
Ngày vu qui là ngày đẹp nhất trong cuộc đời một người con gái, ngày cả gia đình và bạn bè đến chúc phúc cho em. Anh cũng chúc phúc cho em đấy chứ, anh luôn cầu mong em luôn hạnh phúc. Nhưng anh hiểu được rằng anh đang rất buồn, anh cảm nhận hình như có giọt nước mắt đang lăn trên má anh. Em ạ! Anh không khóc đâu, vì hôm nay là ngày cưới của em mà, anh không được khóc, phải thế không em. Có những ánh mắt nhìn anh, nhìn anh như người đàn ông tội nghiệp, nhìn anh như muốn nói với anh điều gì đó. Thật dễ hiểu vì dẫu sao mọi người đều biết rằng ngày trước chúng ta là một cặp cơ mà.
Hạnh phúc nhé em, Tình yêu - Giới tính, Bạn trẻ - Cuộc sống, Hanh phuc, bao, tinh yeu, noi nho, chia tay, yeu nhau, chuc em hanh phuc, yeu em, tam su, viet cho em, yeu thuong, noi buon, chuyen tinh yeu, tinh yeu giau kin
Chúng ta không phải là một cặp đôi “kỳ quặc, nhưng yêu nhau” nữa rồi (Ảnh minh họa)
Nếu như có một điều ước, anh chỉ ước rằng anh sẽ thay thế người đàn ông đó, người đàn ông đang nắm lấy bàn tay nhỏ bé của em làm lễ cưới. Không, người đó sẽ là anh cơ mà… anh ước mơ cùng em, chúng ta tay trong tay đi đến bến bờ hạnh phúc. Có vẻ như điều đó nghe thật nực cười phải không em? Nhưng anh vẫn ước như vậy, điều ước anh mang theo cả cuộc đời để anh mãi mãi được yêu em dù là trong ý nghĩ.
Đã nhiều lần em muốn chúng ta chia tay nhau, và cũng từng ấy lần anh đã tìm mọi cách để em trở về bên anh. Anh không biết em có nhận ra tình yêu của anh đã dành cho em nhiều đến thế không nữa, anh cũng không biết liệu tình yêu của anh có đủ sức mạnh để núi kéo cái hạnh phúc mong manh ấy không nữa… Và rồi điều anh nghĩ cũng đã đến…
Hạnh phúc, đúng là một chẳng đường. Trên con đường chúng ta đi tìm hạnh phúc đã vô tình gặp nhau, gặp nhau để rồi yêu nhau. Nhưng rồi em cũng ra đi, anh không thể níu với em lại được nữa, anh hiểu em sinh ra không phải dành cho anh. Chúng ta không phải là một cặp đôi “kỳ quặc, nhưng yêu nhau” nữa rồi.
Bốn năm trôi qua, nhớ sao hết nỗi những yêu thương đã dành cho nhau, nhưng anh sẽ chôn chặt những gì là của chúng ta một thời, sẽ là kỷ niệm của tình yêu, sẽ mãi mãi ở trong trái tim anh. Anh muốn em bình yên bên người em đã chọn. Anh hi vọng người đó tốt hơn anh rất nhiều.
Cà chua và dưa hấu

Sự tích sao bang



Chuyện kể rằng: ngày xửa ngày xưa, có 1 đôi nam nữ yêu nhau say đắm. Cô gái Hath rất xinh đẹp, thông minh và giàu có. Chàng trai Gimi nghèo khó, chẳng có gì ngoài tình yêu chân thành...

Để làm đẹp mình hơn trong mắt người yêu, một hôm Hath quyết định vào tiệm duỗi tóc. Khi trở về, Hath xinh đẹp và lộng lẫy gấp ngàn lần hơn. Mọi người đều trầm trồ khen ngợi nàng là người đẹp nhất thế gian. Lời đồn đến tai thần Venus. Nữ thần sắc đẹp rất tức giận vì Hath xinh đẹp hơn mình, nên bắt Hath phải chết.

Và rồi nàng Hath chết, song sắc đẹp của nàng vẫn không tàn phai. Chàng Gimi đặt nàng nằm trong 1 chiếc quan tài bằng pha lê, và chàng quyết tâm đi đến cùng trời cuối đất tìm cách cứu nàng. Chàng đi ròng rã ngày này sang tháng khác, vượt qua bao nhiêu khó khăn, đi qua bao miền đất, giúp đỡ biết bao người dọc đường đi. Đến nơi chân trời xa kia, chàng gặp được vị thần Eros. Thần tình yêu cảm động trước chàng, thần chỉ tay lên bầu trời và dặn rằng:"Ở trong dãy thiên hà xa xôi kia, có 1 chùm sao gồm 7 ngôi sao băng. Con hãy đến đó, và hái cho được 1 ngôi sao băng sáng nhất. Vào ngày cuối cùng của tháng 7, con hãy ném ngôi sao ấy xuống trái đất, người con yêu sẽ tỉnh dậy. Nhưng sau đó, con sẽ phải biến thành 1 ngôi sao để thế chỗ cho ngôi sao băng đó, rồi suốt đời con sẽ chỉ là 1 ngôi sao. Con có chịu không?"

Những ai được chết vì yêu là đang sống trong tình yêu, ta không quan tâm chuyện gì xảy ra, chỉ cần nàng được sống, chàng nghĩ. Và chàng tiếp tục lên đường. Chàng đã hái ngôi sao băng sáng nhất, chàng đã chờ đợi ngày ngày để ném nó xuống trái đất. Một ngày dài như một năm khi chờ đợi, chàng không thể chờ thêm được nữa. Chàng đã ném nó xuống trái đất trước 1 ngày. Đêm 30-7 năm đó, khi ngôi sao băng sáng nhất được ném xuống trái đất, gặp lực ma sát cực lớn của bầu khí quyển, nó đã vỡ tung ra thành hàng trăm mảnh nhỏ, làm sáng rực cả một vùng trời. Sau này, người ta gọi đó là mưa sao băng.
Ở nơi đó, trong chiếc quan tài pha lê tuyệt đẹp, nàng Hath vẫn nằm im, xinh đẹp. Mái tóc nàng mượt mà như suối nước, những ngón tay nàng nhỏ nhắn, mềm mại đến diệu kỳ. Cơ thể nàng vẫn lạnh ngắt. Chỉ 2 dòng nước mắt nóng chảy trên gò má nàng, chảy mãi, chảy mãi. Chàng Gimi giờ trở thành 1 ngôi sao. Vì quá thương nhớ nàng Hath mà chàng không thể thắp sáng nổi chính mình. Chàng dần mờ nhạt nhất trong cả chùm sao, mà sau này người ta gọi là chòm sao tình yêu.
Ngày nay, mỗi khi gặp mưa sao băng, chúng ta thường mơ ước 1 điều gì đó. Đặc biệt, nếu gặp được mưa sao băng trong đêm 30-7, những người yêu nhau luôn mơ ước mãi mãi không chia lìa. Sau này, khi sắp xếp lại bảng chữ cái, chữ cái đầu tiên của tên 2 người được đặt kề cạnh nhau, theo thứ tự chàng đi trước, nàng theo sau. Mong muốn 1 tình yêu bền lâu, những người yêu nhau cũng thường tặng nhau những chiếc nhẫn in hình 6 ngôi sao băng & 1 ngôi sao cô đơn mờ nhạt.

LỜI NÓI MUỘN MÀNG

Việt và Linh ngồi trên ghế đá công viên, trong một đêm ít sao......Cả hai không làm gì cả. ngoài việc ngước lên và ngắm những ngôi sao lẻ loi trên bầu trời, trong khi tất cả những người bạn của họ đang vui vẻ bên một nửa của họ, trong một ngày cuối tuần mát mẻ....

- Chán thật đấy - Linh nói. Ước em có một người bạn trai để chia sẻ những lúc buồn vui...
- Anh nghĩ chúng là là những kẻ duy nhất cô đơn trên thế giới này, chúng ta chẳng bao giờ hẹn hò cả, ngoài việc suốt ngày đi lang thang trong công viên ngắm sao....Việt đáp lại chán nản
Cả hai im lặng một lúc lâu
- Này! Em có một ý kiến, hãy chơi một trò chơi đi! -Linh nói
- Trò chơi gì cơ???
- Uhmm, thì cũng đơn giản thôi, anh sẽ là bạn trai của em trong 100 ngày, và em sẽ là bạn gái của anh trong 100 ngày...anh nghĩ sao??
- .....Được thôi....dù sao thì mấy tháng tới anh cũng không có kế hoạch gì cả -Việt trả lời
- Hì hì, nghe như có vẻ anh đang mong đợi một điều gì đó, vậy thì hôm nay sẽ là buổi hẹn đầu tiên của chúng ta...Thế anh muốn đi đâu nào??
- Em nghĩ sao về một bộ phim! Bạn anh nói là nó vừa đi xem một bộ phim rất hay với bạn gái nó, hay mình đi xem thử nhé, xem trình độ nghệ thuật của thằng này đến đâu...
- Anh còn chờ gì nữa, mình đi thôi, cũng sắp hết ngày rồi còn đâu

Linh và Việt đi xem phim....buổi hẹn hò đầu tiên không có gì đặc biệt. vì cả hai vẫn còn ngại....Tất nhiên, từ bạn thân nhảy sang người yêu chỉ sau 5 phút và vài câu nói bâng quơ.

Ngày thứ hai họ đi xem ca nhạc với nhau...Việt mua cho Linh một con gấu bông rất xinh......

Ngày thứ ba Linh rủ Việt đi mua sắm cùng với mấy người bạn, cả hai ăn chung một cây kem, và bạn của Linh không khỏi ngạc nhiên....mọi chuyện đến quá nhanh...lần đầu tiên họ ôm nhau

Ngày thứ sáu, cả hai leo lên một ngọn đồi và ngắm mặt trời lặn...Khi màn đêm buông xuống, ánh trăng bao trùm con đồi, Việt bảo Linh nằm ngắm sao, vì hôm nay trời rất nhiều sao....Một ngôi sao băng bay qua...Linh ước....

Ngày thứ 25, họ đi chơi trò chơi cảm giác mạnh, chẳng may trong lúc sợ hãi, Linh túm nhầm một ai đó và hét lên.....lúc phát hiện ra cả hai phá lên cười và xin lỗi ông bác "may mắn" nào đó..

Ngày thứ 67, khi vừa đi ăn xong, qua một ngôi nhà mà lần trước bạn của Linh nói có một bà thầy bói hay lắm...Linh rủ Việt vào xem thử...Bà ta nói với cả hai: "các cháu hãy giữ gìn và trân trọng những giây phút hạnh phúc các cháu đang có"....rồi bỗng nhiên có giọt nước mắt lăn trên má bà

Ngày thứ 84, cả hai đi biển....họ trao nhau nụ hôn đầu tiên, dưới ánh mặt trời nóng bỏng

Ngày thứ 99, Việt nói chỉ muốn có một ngày đơn giản....Việt đèo Linh đi loanh quanh, và vào công viên, ngồi trên cái ghế đá mà họ vẫn thuờng ngồi mỗi khi đi lang thang ngắm trăng sao....Lúc đó đã là hơn 12h đêm

1h23
- Em khát quá-Linh nói
- Em ngồi chờ ở đây nhé, anh đi mua cái gì uống..Em thích gì nào??
- Mua cho em một chai nước khoáng đi

1h45
Linh ngồi chờ Việt đã quá 20 phút, Việt đi vẫn chưa về.........Một ai đó chạy đến chỗ Linh:

- Này em, vừa rồi ở ngoài kia có một người bị ôtô đâm khi đi ngang qua đường, nếu anh không nhầm thì đó là bạn của em

Linh chạy đi theo anh chàng lạ, đến một chiếc xe cứu thương...Linh thấy Việt mặt đẫm máu, tay cầm một chai nước khoáng....Linh lên xe và đến bệnh viện với Việt.........Linh ngồi ngoài phòng cấp cứu hơn 5 tiếng đồng hồ

11h51 trưa
Ông bác sỹ đeo cặp kính trắng bước ra.
- Tôi xin lỗi, nhưng chúng tôi đã làm hết sức mình. Chúng tôi tìm được một lá thư trong túi áo của anh ấy.

Bác sỹ đưa bức thư cho Linh và dẫn cô vào thăm Việt, vì hơn ai hết, ông biết đây sẽ là lần cuối Linh có thể nhìn thấy Việt. Việt nhìn rất yếu nhưng khuôn mặt của anh ấy có một cái gì đó thanh thản....Linh bóc bức thư ra và đọc

Linh à, vậy là 100 ngày của chúng ta đã hết rồi nhỉ. Anh rất vui khi có em ở bên những ngày vừa qua, và những gì em làm đã mang lại hạnh phúc cho cuộc đời anh. Anh nhận ra rằng em là một cô gái rất dễ thương, cho dù anh đã nhắc bản thân anh rất nhiều lần là không được nghĩ đến gì khác ngoài một trò chơi. 100 ngày hạnh phúc cũng sắp qua, nhưng anh vẫn muốn nói với em một điều...anh muốn làm bạn trai của em mãi mãi, anh muốn em luôn ở bên anh. cho anh những ngày hạnh phúc. Linh, anh yêu em!!!

11h58
Việt à...- Linh bật khóc-....Anh biết em đã ước gì khi em nhìn thấy sao băng không..Em cầu cho em có thể ở bên anh mãi mãi, em biết 100 ngày đã trôi qua, nhưng...nhưng anh không thể bỏ em..Em yêu anh...hãy quay về với em đi...Em yêu anh...

Đồng hồ chỉ 12h chiều....tim của Việt ngừng đập....và đó là ngày thứ 100...!

Kỹ nữ máu


Tôi và cô ta quen nhau ở một pub nhỏ đông đúc, thật khó lòng nói tên nó ra ở đây, vì nó nhỏ nhưng khá là nổi tiếng ở cái mảnh đất chật hẹp và đơn giản này... Thậm chí tôi nghĩ, nếu nói tên pub đó ra, tất cả mọi người sẽ ồ lên, biết tôi và cô ấy là ai, chúng tôi sẽ tai tiếng như thế nào nữa ấy chứ...
Chả hiểu và chẳng rõ nữa.... Thành phố của chúng ta thật quá chật hẹp, và từ khi cái nơi to đùng như New century ko còn nữa... những bar pub cứ đóng mở rồi lại dung dăng dung dẻ đẻ ra ầm ầm... thì tiếng nhạc xập xình và những mối tình nhanh gọn chẳng bao giờ chấm dứt dễ dàng....
Chỉ cần nhún nhẩy trên bàn bia, cái gì gọi là khó khăn cho sự dẫn dắt chăn gối tự nhiên tan biến mất... Ngủ với nhau, đơn giản chỉ là cùng nhau vui một đêm, để hôm sau có thể quên nhanh nhất.... Tôi thấy mình chẳng mất mát gì, ngoài tiền nhà nghỉ, thì vốn dĩ bây giờ rất rẻ, vì quá nhiều nhà nghỉ, chắc người ta phải cạnh tranh nhau giá tiền....Và người hưởng lợi luôn là những cuộc tình một đêm, những khách hàng, chỉ cần cái giường trong vài tiếng....
Người ta nói đi đêm như thế dễ bệnh tật như chơi, nhưng bệnh tật chỉ có thể dính lên người những kẻ muốn chơi mà ngu ngốc, tại sao người ta phải phát minh ra, từ rất lâu rồi, những dụng cụ che chắn khi làm tình, bởi vì chẳng ai muốn mình có bệnh... cũng giống như hút thuốc phiện, đừng hút vào một giờ và thường xuyên liên tục, thì có khi còn khoẻ ra, chứ dễ gì mà bị nghiện... Cái gì cũng vậy thôi, muốn sướng một cách tuyệt đối, thì cần phải tuyệt đối thông minh và tỉnh táo....
Người con gái này.... qua một đêm tôi có thể quên cô ta... tôi ko còn nhớ chúng tôi đã làm gì trong trạng thái say xỉn quá đà như thế.... Nhưng nếu chỉ 1 lần thôi... thì tôi sẽ chẳng có gì để nói... Sự tình cờ là... dường như thế giới này, trò đời này... bắt tôi phải nạp dữ liệu về cô gái ấy, vào bộ nhớ xói mòn, ko muốn chứa đựng 1 ả đàn bà ngu ngốc nào của tôi...Tôi ngủ với cô ta đêm thứ 2, một tuần sau đêm thứ nhất...dù say xỉn nhưng vẫn "rất an toàn"... Cô ta chưa từng nói chuyện với tôi, tôi xin thề là như vậy, chỉ cười rất dịu dàng, và ánh mắt thì cũng nhẹ nhàng, ko phải đĩ.... nhưng vì cái gì, cô ta lại là kẻ dễ dãi đến 2 lần, mà ko 1 lần thắc mắc, sau khi tỉnh dậy... mặc quần áo như một kẻ chuyên nghiệp... để lại 1/2 số tiền phòng... và hôn vào trán tôi... sau đó bỏ đi...
Lần thứ nhất, tôi cười... mẹ kiếp, con đĩ danh giá và trò khỉ... Lần thứ 2, tôi kéo tay cô ta lại... cả 2 diễn một màn kịch câm... tôi nhét lại tiền vào tay cô ta, ra dấu rằng, cầm đi, ko cần đâu... cô ta lắc đầu dúi lại tay tôi, cười ko nói. Tưởng tưởng rằng... lúc đó tôi nghĩ, chắc hẳn con đĩ này bị câm!
Thì bỗng nhiên...
Cô ta nói:
- Tất cả phải được chia đều chứ!
- Chẳng ai bắt con gái phải trả tiền phòng, trừ khi là trai bao, mà tôi thì ko phải thế bạn ạ...Với lại đây là lần thứ 2 rồi...
- Cũng chỉ là một lần chơi, tôi nghĩ tôi với anh nhận đựơc như nhau thì phải chi trả như nhau...
- Rắc rối quá, cầm lại tiền đi! - Tôi cáu bẳn.
Cô ta cười:
- Nếu anh ko để tôi trả tiền phòng, thì anh phải trả tiền cho tôi, theo đúng luật chơi sòng phẳng, chúng ta ko liên quan, ko công bằng, thì phải có một người được trả tiền, hãy cứ coi tôi là người may mắn đó!
Hey ya, nhạt, một trò mới của đám gái làng chơi sao... Ra là thích tiền, đơn giản vậy! Chẳng vấn đề gì...Tôi quẳng ví cho cô ta, nói lấy bao nhiêu tuỳ ý, vì tôi thực sự ko nắm rõ giá cả. Cô ta rút ra một tờ, rồi nói, mượn điện thoại của tôi... cô ta lưu số điện thoại vào máy tôi và quẳng lại phía giường:
- Gọi khi nào anh muốn!
Tất cả chỉ đơn giản như vậy ở lần thứ 2 đấy, rồi cô ta đứng dậy bỏ đi, số điện thoại lưu trong máy với cái tên kì quoặc "gọi là đến" khiến tôi buồn cười.... nhưng tóm lại thì, dù thế nào, tôi cũng sẽ ko gọi...bởi ngay cả khi đã có "màng chắn an toàn" và tiền ko phải là thiếu, thì tôi cũng ko muốn, đút ra đút vào với một đứa con gái đi làm đĩ và là của... biết bao thằng như tôi... có tiền...
Tôi thích những đứa con gái sạch sẽ, ko cần trinh trắng, nhưng sạch sẽ chỉ để qua một đêm... Vả lại, nhu cầu của tôi cũng đâu cao lắm... nó chỉ đến khi có chút hơi men...
............................................
Tôi yêu một người con gái, nhưng tôi hiểu rằng trong thời điểm hiện tại, tôi ko thể mang lại cho cô ấy tất cả những gì cô ấy cần, tất cả những thứ cô ấy muốn, ở một người đàn ông...
Sự chung thuỷ? Không, tôi cần phải chơi... vì tôi còn rất trẻ. Sự quan tâm? Hạn hẹp thôi, vì tôi còn nhiều điều lo lắng! Sự ổn định? Càng khó khăn, vì tôi muốn có một sự nghiệp vững chắc, trước khi chịu áp lực ràng buộc gia đình....Nói chung... tôi chưa thể cho cô ấy những thứ an toàn như vậy... những thứ mà tất cả những người con gái trên trái đất này đều khát khao...
Một mối tình đẹp tuyệt hảo, như biết bao tập film Hàn Quốc...
Tôi ko muốn hứa hẹn, cái sự hứa hẹn ấy nó phi lý và ảo ảnh lắm...
Tôi ko muốn nói yêu, vì từ yêu ấy nặng nề và dai dẳng lắm...
Tôi ko muốn bị quản thúc trong cái mác người yêu, cái từ bạn trai hay bất cứ cái gì tương tự như một dây xích, kéo đàn ông phải dính chặt lấy đàn bà...
Vậy là....
Cô ấy ra đi...
Tôi gọi điện thoại nhiều lần, đứng trước cửa nhà và gọi liên tục...
Cửa sổ phòng cô ấy ko mở, ban công đóng khép, và điện thoại tút dài...
Một sự ra đi mà chắc chắn ko có ngày trở lại, ko một sự giải thích, bởi người trong cuộc đã qua hiểu lý do... Hiểu nhưng ko thể thay đổi, để làm mình tốt hơn, hay ko thể thay đổi để phá hoại những mục tiêu mà đã có, và cái lối sống mà mình đề ra....
Sao cô ấy ko chịu hiểu rằng.... tôi ko thể khác.... Và chờ đợi đến ngày... tôi đủ những điều kiện cần, để dám nói rằng... tôi yêu cô ấy....
Con gái bây giờ, thiếu kiên trì và kiên nhẫn đến vậy sao????
Từ cảm giác ăn năn, tôi đi dần sang trách hận.... Lúc đầu là nhận thấy lỗi ấy do mình, dần dần... tôi cảm giác bất cần và thấy cô ấy mới là người sai trái nhất.... một kẻ phản bội thiếu lòng tin ở tôi....
Ra đi ư? Thì cũng như vậy thôi, cô ấy đi rồi, còn mình tôi ở lại.... buồn nản và chán chường.... bởi vì với cô ấy, hiếm hoi, tôi yêu thương thật sự...
Một tuần trôi qua, nỗi đau tôi dầm dề dưới những cơn mưa đầu hạ....Mọi thứ bỗng trở nên xa lạ khi thiếu vắng một nụ cười quen.... Mọi thứ làm tôi phát điên lên khi ko còn thấy những dòng tin nhắn ấy.... Chuông điện thoại ko còn reo lên những tiếng nhắc nhở: "Anh ơi, về sớm đi, muộn rồi!", "Anh ăn gì chưa, em làm đồ ăn để trong tủ lạnh, anh về nhớ hâm nóng!", "Anh à, em nhớ anh lắm! Muahzzz".... Cũng chẳng còn những tiếng khóc, sự van xin nài nỉ, xin tôi đừng đi đêm.... cũng chẳng còn cái dáng người bé nhỏ, vòng tay mong manh, ôm lấy tôi xiết mạnh...
Hết thật rồi...
Chuông điện thoại 1 tuần sau cũng ko còn tút dài mỗi lần tôi gọi nữa.... thay vào đó là "số máy quý khách vừa gọi hiện đang tạm khoá!"....
Nỗi nhớ dày vò, chỉ còn đó, ko có gì hơn....
..........................
Ngày chủ nhật cuối cùng của tháng đầu tiên tôi và cô ấy chia tay... Nói chia tay ko biết có đúng ko nữa.... Đã từng nói yêu bao giờ chưa?
Tôi trở lại với nhịp sống về đêm của mình, lên pub,, rượu và nhiều điều thú vị đang chờ tôi trên đó... Có hẹn với một vài người bạn, nhưng chẳng hiểu sao, chẳng có điều thú vị nào, ngoài đắm rượu trong nhạc... Lần đầu tiên tôi chán nản không khí ở cái hộp nhỏ này.... Chỉ uống rượu và uống rượu mà thôi....
Tôi nhìn thấy một cô gái khá quen.... nhưng cũng ko hẳn là quen... vì con gái bây giờ.... ai chẳng giống nhau đến dễ sợ...
Xoay xoay điện thoại... lắc lư ly... tôi nhìn ngắm đến chóng mặt...
Tôi đặt ly xuống bàn, và toan đứng dậy....
Chuông điện thoại reo...
Tin nhắn ý éo: "Lâu lắm rồi mới thấy anh lên đây!"
Tin nhắn từ số "Gọi là đến" ... Tôi lại ngồi xuống, ngước mắt nhìn một vòng xung quanh: "Em đang ở đâu đấy?", "Xa anh một đoạn gần", "Qua bên này đi", "Ra ngoài đi!"...
Tôi ra ngoài, nhìn thấy cô ta đang dốc ngược chai bia xuống, nhìn rất buồn cười, mấy giọt bia rơi, trông đến tội.
"Say à?"
" Em chẳng bao giờ say cả." - Cô ta cười lớn
" Sao biết số anh thế?"
"À lần trước lưu số, nháy sang máy em luôn mà!"
"Chuyên nghiệ dữ dội!"
Cô ta quay sang nhìn tôi, một giây ko cười, rồi sau đó quay đi... : "Uh, là thế mà!"
VÀ tối hôm đó chúng tôi lại qua đêm với nhau... ko say xiỉ mà là trong tiềm thức tỉnh táo...
- Hôm nay free nhé, đừng trả tiền em...
- Oh, em có vẻ thích miễn phí nhỉ? Hay thế lắm hả?
- Uh, đa phần là miễn phí ý mà...
Cô ta cười khoái trá....
- Có vẻ anh buồn nhỉ? Kể một chút gì đi... Với một con đĩ, thì ko cần phải nghĩ...
Và tôi cũng chẳng hiểu sao, đêm ấy tôi lại kể hết cho cô ta, câu chuyện về cuộc tình dang dở của tôi.... Tôi cũng ko hiểu sao, tôi cảm giác thực sự thoải mái khi làm điều ấy...Cô ta lắng nghe rất chăm chú, và ánh mắt mang đầy sự cảm thông.... như nắm giữ một tấm lòng chia sẻ lớn... Con mắt dịu dàng và bờ môi yếu đuối đến nôn nao lòng.... Tưởng như nhìn vào nó... người ta có thể quên hết mọi buồn lo.... Tự nhiên... tôi muốn hôn cô ấy.... như để nhìn thấy cái phần thật thà còn sót lại và đang rơi vãi trên thân thể một người con gái ko mấy trong sạch này...Sẽ rất áy này nếu chỉ xem cô ấy như là một con đĩ....
Tự nhiên tôi thấy lòng mình nhẹ nhàng đi, vậy là sau đêm hôm ấy, cứ mỗi khi có việc gì lo nghĩ, tôi lại gọi cho số điện thoại "gọi là đến", ko phải để ngủ miễn phí, mà để cảm thấy yên ổn hơn.... Tôi bắt đầu hoang mang khi nhận ra rằng, điều duy nhất khiến tôi bình yên được là ở bên người con gái này... những phút giây trôi qua mỗi ngày càng khiến tôi hoảng sợ....
Tôi sợ rằng tôi sẽ yêu một con đĩ.... và điều đó, là ko thể, ko thể được đâu...
Tôi khá nghe lời cô ấy, nghe những lời khuyên, vì đa phần tôi thấy đó là điều đúng đắn... Cái việc gối chăn của chúng tôi cũng điều độ và tuyệt vời như một cặp vợ chồng mới cưới....
Hơi thất thường một chút là những vết tím trên người cô ấy.... như một sự sắp xếp, lúc nhiều, lúc ít...
- Bệnh gì khiến người em bị tím nhiều thế?
- Ùi, chẳng có bệnh gì, chỉ là một sự va đập thôi...
Tôi khó chịu và có lẽ là ghen tuông khi tưởng tượng và mơ hồ nghĩ ra là, cô ấy đã quan hê với những thằng đàn ông khác, và đây là dấu hiệu thể xác mà bọn chúng nó để lại...
Quay lưng đi, ngủ tiếp... tôi chẳng nói gì...
Cô ấy kéo tay tôi lại, ôm từ phái sau, hỏi: "Anh ngủ rồi à?"
Tôi chẳng nói gì.
" Anh đã nghe kể chuyện về nghề kĩ nữ chua? Ngày xưa ấy, chuyện những geisha chẳng hạn?"
"Có nghe nói vài lần"
"Chắc anh chưa biết chuyện về một "kỹ nữ máu" nhỉ?"
"Là sao?"
"Để em kể cho nhá!"
"Uh, em kể đi"
"Ngày xưa, có một ngwoif con gái đpẹ... làm kỹ nữ, chẳng hiểu vì sao lại thế ý.... Đẹp và tài năng nữa... Nhưng cô ta lại làm nghề đó và khi có người hỏi lý do, thì cô ta luôn nói rằng, đó là lựa chọn sáng suốt nhất đời tôi. Là kỹ nữ nhưng chỉ ngủ với người mà cô ta thích thôi... kể cả là kẻ đó ko có tiền.... Cô ta vẫn giúp hắn mua vui... miễn phí... Nhưng đã là khách hàng thì luôn phải trả... một thứ quý nhất của mình...Đố anh biết, những kẻ ko có tiền thì sẽ phải trả như thế nào?"
"Cắt cái đó chứ gì?"
"Hahahaha, ai cũng đoán như anh cả. Thực ra là... máu. Kỹ nữ ấy sẽ lấy máu thay lấy tiền của những người đàn ông ko đủ tiền trả cô ta sau mỗi lần quan hệ... Lấy kim chích một giọt máu ra..."
"Câu chuyện của em thật phi lý và chả có ý nghĩa gì..."
"Có chứ sao ko? Vì bọn đàn ông nghĩ, chỉ mất một giọt máu thôi mà ngủ ko cần phải trả tiền, thì tội gì phải trả, cứ để cô ta chích máu cho rồi, nên đa số, ai cũng giả nghèo khổ..."
"Ôi, vô lý lắm, anh chẳng nghe nữa đâu..."
"Uh, thì ko nghe nữa....Máu là thứ đắt nhất, mà người ta quên mất mình rất cần... Đàn ông cũng vậy... luôn ko biết mình để mất cái gì, chỉ cần sung sướng là thoát ly thực tại... hehehehe, ngủ đi nào"
Thời gian đã làm tôi quên người mà tôi yêu trước kia, mặc dù cũng còn đôi chút cảm giác luyến tiếc một người con gái ngoan hiền, yêu tôi phát điên và bị tôi phụ bạc mặc dù rất muốn cô ấy bên mình...
Nhìn lại những gì hiện giờ tôi có.. tôi sợ hãi sự mất mát như ngày nào.... Nhưng bản thân tôi thì ko muốn giữ lấy và chẳng muốn yêu một con đĩ chút nào.... Và dường như "con đĩ ấy" cũng hiểu điều này... Cô ấy gọi mối quan hệ của chúng tôi, là "một sự cặp kè!"...
Cặp kè có những quy luật mà ở những kẻ yêu nhau sẽ ko bao giờ có. Đó là ko được phép can thiệp đời tư, ko được phép dò hỏi những điều đối phương ko tình nguyện nói, chính vì thế mà, chúng tôi, gần như là... chẳng biết gì mấy về nhau...Hay nói chính xác hơn, tôi chẳng biết nhiều về cô ấy, còn cô ấy thì lại khá rõ về tôi, bởi vì tôi hay kể lể, dường như trước cô ấy, tôi luôn là một thằng đàn ông yếu đuối và cần được sẻ chia....
Và cũng là quy luật của sự cặp kè, người ta được đơn phương chấm dứt ko vì lý do gì cả và đối phương phải tôn trọng điều đó... Cặp kè, là ko được có... tình cảm với nhau...
Một ngày cô ấy nhắn tin cho tôi: "Chỉ thế thôi nhé! kết thúc được rồi!"
Thường thì khi người ta kết thúc một cuộc chơi, tức là khi người ta đã có đối tượng mới và những trò chơi mới vui hơn... Chắc hẳn cô ấy cũng nghĩ như vậy đấy.... Và có lẽ cô ấy đã có rồi... Một thằng con trai khác, thích miễn phí và cô ấy cho đi... chơi với nó, có lẽ nào vui hơn với tôi...
Cái cảm giác này dày vò hơn cả lần trước nữa... Mà có khi là còn đau... Tôi nhớ cô ấy nhưng ko được phép nhắn tin, ko được quyền hỏi han, cặp kè kết thúc thì ko nên liên lạc và càng ko được phép níu kéo... Đã chơi là phải chấp nhận thôi...
Mà tôi thì cũng ko muốn làm như thế.... Cứ như kiểu tôi đã phải lòng một con đĩ, và bây giờ bị nó vứt đi thì lại đau đớn vô cùng...Tôi chưa bao giờ hiểu hết câu chuyện về "kỹ nữ máu" của cô ấy... nhưng khi cô ấy đi, tôi thấy... mình... "mất máu" rất nhiều... cái cảm giác thiếu trầm trọng làm tôi hụt hẫng ko đứng vững....
Một vài tuần sau, ở pub xôn xao về việc một nữ khách hàng quen thuộc đã ra đi vì một căn bệnh trầm trọng... Mội nguời kháo nhau rằng cô ta bị Siđa, vì ko biết đã ngủ với biết bao nhiêu thằng đàn ông ở đây... Ảnh của cô ấy lan tràn trên YM, kèm theo một lời cảnh báo " ai ngủ với nó, thì đi xét nghiệm ngay, ko chẳng may chết sớm"... Và tôi cũng nhẫn được dòng mess đau đớn ấy...
Mở ảnh ra, tôi ngỡ ngàng khi đó chính là cô ấy, người con gái cặp kè và đã chia tay tôi mấy tuần trước đây...
Tôi hơi có cảm giác sợ...Vội vàng đi xét nghiệm, mặc dù, tôi và cô ta rất an toàn mà... lcú nào cũng quan hệ "có che chắn" cả... Và kết quả là... tôi ko bị làm sao hết... thở phào nhẹ nhõm, tôi thả lỏng người... thấy mình vừa trải qua một cuộc chơi may mắn....
Nhưng khi tỉnh táo lại, tôi thấy lòng chát đắng.... Cái của nợ gì thế này.... cô ấy... đã chết thật rồi sao...
Tôi mở số điện thoại "gọi là đến" mà tôi chưa một lần nhớ...
Đầu bên kia nhấc máy làm tôi ngỡ ngàng: "Em chưa chết sao?"
"Chị em mất rồi anh ạ"
Một giọng nữ quen thuộc... rõ ràng ko thể chết, tôi hoang mang....
"Thế em là ai?"
" Em gái chị ấy!"
"Anh có thể gặp em được ko?"
...........................
Tôi gặp em gái cô ấy trong một quán cafe nhỏ... tối và sâu hun hút trên khu phố cổ... Tôi đến sớm và ngồi chờ, lòng thấy lo và ko hiểu có chuyện gì đang xảy ra quanh mình nữa.....
Em gái cô ấy xuất hiện, tiều tuỵ và mỏng manh như sương gió lùa bão vào tâm trí tôi hoảng sợ... Ly nước rơi xuống vỡ tan ....Em gái cô ấy, chính là bạn gái cũ của tôi....Hoá ra đó là lý do để cho giọng nói kia trở nên quen thuộc thế...
- Là em sao? Sao anh chưa bao giờ nghe em nói, em có chị gái?
- Cùng cha khác mẹ thôi, là con riêng của ba em, mẹ em ko thích chị ấy , nên chị ấy sống riêng...
Cô ấy có vẻ đau buồn, đôi mắt sưng mọng nước, môi thì khô nứt như người vừa qua một trận ốm thập tử nhất sinh chưa thể nào hồi phục! Cứ vô hồn thế nào đó.... Ngồi đối diện tôi mà cứ như ko nhìn thấy tôi...
- Lâu lắm rồi anh ko gặp em...
- Chị ấy lớn lên cùng em, hơn em có 3 tuổi thôi mà....
- Uh...
Cô ấy có vẻ như muốn kể về chị của mình... nước mắt cứ rơi lã chã...
Và thân thể thì dường như một gục ngã...
- Chị ấy xinh thật đúng ko anh? Và giỏi nữa, lại rất yêu em mà....Nhưng chị ấy yếu quá....
- Sao? ... uhmmm.... anh nghe nói, chị em mất vì....
- Siđa phải ko? - cô ấy ngước mắt lên đầy uất hận...- Tôi kinh tởm các người, tôi ghê sợ các người, sao có thể bịa đặt về chị tôi như thế? Chị ấy bị u mà... chị ấy bị ung thư mà.... chị ấy làm sao mà... si đa được chứ....Kinh tởm cái sự bịa đặt mà các người lan truyền trên mạng về chị tôi...
Cô ấy đứng dậy, như muốn bỏ chạy.... Tôi shock trong vài giây khi biết sự thật này... vội vã chạy theo và kéo tay cô ấy lại... cô ấy ngã gục xuống....Dựa vào người tôi nức nở... Còn tôi thì thấy tim mình đau nhói.... đau nhói...
- Ôi anh ơi, chị của em.... khốn khổ... Chị ấy sống, ko ai yêu thương và chết đi... nhục nhã.... Ko ai yêu thương, ko ai níu chị ấy lại, làm sao chị ấy có thể sống... có thể chiến đấu một mình chứ? Em đã rất cố gắng, nói chị ấy phải cố lên... thề mà... chị ấy vẫn bỏ em anh ạ...
Tôi cũng khóc.... tôi nhớ cái ánh mắt buồn đau xa xăm, đôi môi yếu đuối đến nao lòng, sự cảm thông đến cùng cực nỗi đau, và sự chia sẻ thảm thấu dịu dàng của cô ấy.... Có lẽ tôi đã yêu cô ấy, mà ko hề nhận thấy, hay đúng hơn là ko dám thừa nhẫn mình đã yêu một con đĩ....
- Con người thật độc ác... sao ai cũng nói chị ấy như thế.... Chị ấy ko phải là đĩ... ko phải mà... Chị ấy chỉ muốn thoát ra... và cảm thấy là... mình đang sống... Chị ấy ko muốn nằm đó chờ chết... và chị ấy cố lết đến những cuộc vui.... Chị ấy chỉ ngủ với một người... và chị ấy nói với em rằng... anh ta rất tuyệt vời.... Tại sao tất cả đều nói rằng là... chị ấy đã ngủ với cả cái pub ấy...Chị ấy ko dễ dãi đến vậy.... Tại sao nói chị ấy bị cái thứ bệnh kia.... Tại sao... chị ấy ra đi... mà cũng ko được hoàn toàn yên ổn....Xét nghiệm ư? Thật là chó, bọn nó có lương tâm ko khi nói ra câu đó?
Tôi chẳng biết nói gì... tôi sững sờ về tôi, ngỡ ngàng về tôi... ở bên đời 1 con người đau đớn suốt bao tháng ngày qua, với những vết máu tụ bầm tím yếu đuối mà tôi xem là đĩ thoã ấy... tôi đã ko hiểu nổi... một chút gì... về cuộc đời cô ấy...
Vì tôi hèn nhát, vì tôi ko dám... bước vào cuộc đời... 1 người con gái... tôi chỉ dám dừng lại... ở hai chữ cặp kè... để suy nghĩ sai lầm... áp đặt sai lầm.... ngộ nhận sai trái... về một nghề... ko phải do cô ấy.... ko phải là cô ấy....
Đã cho máu rỉ từ tim... vì trái tim thiếu biết bao tình cảm... Đáng ra phải chiến đấu... nhưng sức đâu? Máu đâu? Máu tụ tím đặc dầy thaâ thể nhưng ko thể chảy để nuôi sống một con người... vì quá thiếu.... những niềm tin yêu... và tình thương yêu chân thật nhất....
"Kết thúc của câu chuyện kỹ nữ máu, là người con gái ấy đã chết... vì máu không chảy từ tim anh ạ "

CỔ TÍCH TÌNH YÊU


Có 1 chàng trai và 1 cô gái , 2 người họ rất yêu nhau . Chàng trai rất thích cảm giác mạnh nên đã chọn môn thể thao Đua Xe . Còn cô gái thì ngược lại , rất sợ tốc độ cao . Chính vì điều đó mà đã có 1 lần chàng trai đèo cô gái trên 1 chiêc Moto phân khối lớn , đi với tốc độ cao với hi vọng rằng cô gái sẽ bớt sợ tốc độ hơn . Hai người cũng đã vui vẻ cùng nhau boon boon trên đường quốc lộ mặc dù cô gái cũng cảm thấy hơi sợ .
Chàng trai đang chạy với vận tốc 150km/1h thì cô gái cảm thấy không an toàn liền nói :
_ Anh ơi ! anh chạy chậm lại thôi em thấy hợi sợ
Chàng trai liền đáp :
_ Không ! anh thích thế này hơn
Cô gái vội đáp :
_ Như này không an toàn đâu .... anh chạy chậm lại được không ?
Chàng trai nói tiếp :
_ Anh sẽ đi chậm lại ... nhưng em phải ôm anh thật chặt .....
Cô gái liền làm theo lời chàng trai , ôm anh thật chặt và nói :
_ Được rồi ! giờ anh đi chậm lại được chưa
Chàng Trai nói :
_ Nhưng cái mũ bảo hiểm anh đang đội nó vướng quá vì thế anh thấy em chưa ôm anh chặt . Em tháo giúp anh cái mũ ra và đội vào rồi ôm anh chặt vào nha.
Cô làm theo và nói :
_ Được rồi giờ anh đi chậm lại đi nguy hiểm lắm
Chàng trai nói tiếp :
_ Em này ! giờ em có thể nói to lên tiếng rằng " Em Yêu Anh " không ??
Cô gái vội vàng hét lên " Em Yêu Anh , Em Yêu Anh Nhiều Lắm Vì Thế Anh Đi Chậm Lại Đi Để An Toàn Cho Cả Hai "
Chàng trai cảm thấy như ấm thêm trong cái rét của mùa đông , và trong khi cái chết đang kề sát bên mình .
Các bạn biết không , sáng ngày hôm sau , trang nhất của một tờ báo có viết rằng : có 1 vụ tai nạn ở đường quốc lộ gồm 1 người con trai và 1 người con gái , và trong đó có 1 người sống là cô gái và 1 người chết là chàng trai.Như thế mới biết rằng không phải là chàng trai không muốn đi chậm lại , mà khi bóp phanh thì chàng đã phát hiện ra là phanh bị hỏng vì thế đã nhường chiếc mũ bảo hiểm cho cô gái và chấp nhận hi sinh vì người mình yêu .


Các bạn biết không vì tình yêu con người ta có thể làm tất cả để giữ trọn vẹn Tình Yêu đó , còn người con gái kia đã biết 1 điều là chàng yêu mình rất rất nhiều!!!

CHUYỆN TÌNH 100 NGÀY




Quyền và Linh ngồi tại ghế đá trong công viên, vào một đêm ít sao......... Cả hai không làm gì cả ngoài việc ngước mặt lên và ngắm những ngôi sao lẻ loi trên bầu trời, trong khi tất cả những người bạn của họ đều đang vui vẻ bên một nữa kia của mình, trong một ngày cuối tuần mát mẻ ....
_ Chán thật đấy _ Linh nói . Ước gì Linh có môt người bạn trai để chia sẻ những lúc vui buồn .........
_ Quyền nghĩ chúng mình là những kẻ cô đơn duy nhất trên thế giới này, chúng ta chẳng bao giờ hẹn hò cả, ngoài việc suốt ngày chỉ biết lang thang trong công viên để ngắm các vì sao ..... Quyền đáp chán nản .

Cả hai im lặng một lúc thật lâu
_ Nè, Linh có một ý kiến này, chúng ta hãy chơi một trò chơi đi .... Linh nói .
_ Trò chơi gì ?... Quyền tò mò .
_ Uhmm ..... thì cũng đơn giản thôi, Quyền sẽ làm bạn trai của Linh trong 100 ngày, và Linh sẽ làm bạn gái của Quyền trong 100 ngày ..... Quyền nghĩ sao ?
_ Đ..ư..ợ..c thôi, dù sao thì trong mấy tháng tới Quyền cũng không có kế hoạch gì cả .... Quyền trả lời .
_ Hì hì .. nghe như có vẻ Quyền đang đợi một điều gì đó, vậy thì hôm nay sẽ là buổi hẹn đầu tiên của chúng ta ... Thế Quyền sẽ dẫn bạn gái của Quyền đi đâu nào ? .... Linh vui vẻ hỏi Quyền .
_ Linh nghĩ sao về một bộ phim ! Bạn Quyền nói là nó mới đi xem xong một bộ phim rất hay với bạn gái của nó, hay mình đi xem thử nhé, xem trình độ nghệ thuật thằng này đến đâu .

Linh và Quyền đi xem phim ..... buổi hẹn hò đầu tiên không có gì đặc biệt, vì cả hai vẫn còn ngại . Tất nhiên, vì từ bạn thân chuyển sang người yêu chỉ sau 5 phút qua những lời nói bâng quơ .
NGÀY THỨ 2 họ đi xem ca nhạc với nhau ....... Quyền mua cho Linh một con gấu bông thật xinh .
NGÀY THỨ 3 Linh rủ Quyền đi mua sắm cùng với mấy người bạn, cả hai người ăn chung với nhau một cây kem, và bạn của Linh không khỏi ngạc nhiên .... mọi chuyện đến quá nhanh ..... lần đầu tiên họ ôm nhau .
NGÀY THỨ 6 cả hai leo lên một ngọn đồi và ngắm mặt trời lặn .... Khi màn đêm buông xuống, ánh trăng bao trùm cả một ngọn đồi, cả hai cùng nằm ngắm các vì sao, vì hôm nay bầu trời rất nhiều sao ..... Một ngôi sao băng bay ngang qua ...... Linh ước .......
NGÀY THỨ 25 họ đi chơi trò chơi cảm giác mạnh, chẳng may trong lúc sợ hãi Linh túm nhằm một ai đó và hét lên .... lúc phát hiện ra cả hai phá lên cười và xin lỗi ông bác " may mắn " nào đó .
NGÀY THỨ 67 cả hai vừa đi ăn xong, đi ngang một ngôi nhà mà lúc trước bạn của Linh nói có một bà thầy bói xem bói rất hay .... Linh rủ Quyền vào xem thử . Bà ta nói với cả hai người " các cháu hãy giữ gìn và trân trọng những giây phút hạnh phúc mà các cháu đang có " ..... rồi bỗng nhiên giọt nước mắt lăn trên má bà .
NGÀY THỨ 84 cả hai đi biển .... họ trao nhau những nụ hôn đầu tiên dưới ánh mặt trời nóng bỏng .
NGÀY THỨ 99 Linh nói chỉ muôn có một ngày đơn giản .... Quyền đèo Linh đi loanh hoanh và vào công viên, cả hai cùng ngồi trên cái ghế đá mà họ vẫn thường ngồi mỗi khi đi lang thang ngắm trăng sao ..... lúc đó đã là hơn 12 giờ đêm .
1h23
_ Linh khát quá . Linh nói .
_ Linh ngồi đây nhé ! Quyền sẽ đi mua cái gì đó uống . Mà Linh muốn uống gì ?
_ Gì cũng được .... mà Quyền mua cho Linh chai nước suối nhé .
1h45
Linh ngồi chờ Quyền đã hơn 20 phút, Quyền đi vẫn chưa về .... một ai đó chạy đến chỗ Linh .
Này em, vừa rồi ở ngoài kia có một người bị ô tô tông khi đi ngang qua đường, nếu anh không nhầm thì đó là người em đang chờ .
Linh chạy đi theo một anh chàng lạ, đến chỗ một chiếc xe cứu thương .... Linh thấy Quyền mặt đẫm máu, tay cầm chặt một chai nước suối .... Linh lên xe và đên bệnh viện với Quyền . Linh ngồi ngoài phòng cấp cứu hơn 10 tiếng đồng hồ
11h51 trưa
Ông Bác sĩ đeo cặp kính trắng bước ra .
" Tôi xin lỗi .... chúng tôi đã làm hết sức mình . Chúng tôi tìm được một bức thư trong túi áo cậu ấy "
Bác sĩ đưa bức thư cho Linh và dẫn Linh vào thăm Quyền, vì hơn ai hết ông biết đây có thể là lần cuối cùng Linh nói chuyện với Quyền . Quyền nhìn rất yếu nhưng khuôn mặt của anh ấy có một cái gì đó rất thanh thản . Linh bóc thư ra đọc .
"Linh à ! Vậy là 100 ngày của trò chơi cũng đã hết rồi nhỉ . Quyền rất vui khi có Linh ở bên cạnh trong những ngày vừa qua , Quyền nhận ra rằng Quyền rất hạnh phúc khi có Linh bên cạnh . Linh là một cô gái rất dễ thương, cho dù Quyền đã tự nhắc nhở bản thân Quyền rất nhiều lần là không được nghĩ gì khác ngoài một trò chơi . 100 ngày hạnh phúc cũng sắp qua, nhưng Quyền vẫn muốn nói với Linh một điều ........ Quyền muốn làm bạn trai của Linh mãi mãi, Quyền muốn Linh ở bên cạnh Quyền mãi, Quyền muốn giữ mãi những ngày hạnh phúc . Linh ơi ! Anh yêu em ."
11h58
_ Quyền à ! Linh bậc khóc ...... Quyền biết Linh đã ước gì khi nhìn thấy sao băng không ..? Linh cầu cho Linh có thể ở bên Quyền mãi mãi, Linh biết 100 ngày đã trôi qua, nhưng .... nhưng anh không thể bỏ em như vậy được . Em yêu anh ..... hãy về với em đi, đừng bỏ em như vậy mà anh .... em yêu anh .....
Đồng hồ chỉ 12h trưa .... tim của Quyền ngừng đập ... và đó là ngày thứ 100 ...!!!
Trò chơi kết thúc trong nước mắt
 

Sample text

Sample Text

Trang Chu

 
Blogger Templates