Social Icons

Pages

Thứ Ba, 5 tháng 6, 2012

Tình yêu ở phía trước, hạnh phúc ở phía sau


Năm 13 tuổi, đang học trên lớp Tiểu Cương phải xin phép cô giáo về sớm vì bị đau bụng. Vừa đẩy cửa, Tiểu Cương đã nhìn thấy một đôi giày cao gót màu hồng. Nhưng mẹ có bao giờ đi giày cao gót đâu nhỉ. Lần ấy, chuyện tình vụng trộm của bố đã bị bại lộ. Tiểu Cương vừa khóc vừa chạy xuống dưới nhà, gọi điện thoại ngay cho mẹ đang đi công tác. Chưa đầy một tháng sau, bố mẹ Tiểu Cương ly dị.
Mẹ đổ bệnh nặng sau khi chia tay với bố. Từ đó trở đi, tinh thần mẹ lúc nào cũng hoảng loạn. Tiểu Cương cứ tự trách mình rằng nếu mình không nói ra chuyện đó thì có khi bố mẹ vẫn đang sống tốt với nhau. Tiểu Cương cũng sẽ không trở thành đứa trẻ sống trong gia đình đơn thân. Mẹ cũng sẽ không bị tai nạn bất ngờ. Vì thế giờ đây bao nhiêu gánh nặng đều đổ dồn lên đầu Tiểu Cương

Bố đưa tiền nuôi dưỡng Tiểu Cương, mẹ không lấy cho dù mẹ rất nghèo. Mẹ nói: “Nếu nhận tiền của bố thì con không phải con trai của mẹ.”
Sau này, bố ra làm kinh doanh buôn bán và trở thành người giàu có có tiếng khắp thành phố. Nhưng mẹ vẫn kiên quyết không chịu nhận tiền của bố: “Tiểu Cương à, con người ta phải có chí khí, chí khí là nhân cách sống quan trọng nhất của con người.” Thế rồi, mỗi lần bố bước chân xuống từ chiếc xe Mercedes- Benz sang trọng đưa tiền cho Tiểu Cương, nhưng lần nào Tiểu Cương cũng từ chối. Hồi đó, Tiểu Cương chưa đầy 17 tuổi.
Sau khi mẹ mất, bố có đến tìm Tiểu Cương. Vì Tiểu Cương là con trai duy nhất của ông. “Về với bố đi con,” Bố Tiểu Cương nói, “Con là con trai bố”. Tiểu Cương lạnh lùng nhìn bố, đáp: “Không, tôi không phải con ông.”

Tốt nghiệp xong, Tiểu Cương ở lại Bắc Kinh.
Năm 24 tuổi, Tiểu Cương bị ốm một trận rất nặng. Có người nói, lúc ốm đâu là lúc nhớ người thân nhất. Khi bác sĩ hỏi ai là người nhà bệnh nhân, Tiểu Cương mới giật mình biết rằng mình đang bị bệnh rất trầm trọng. Có thể ngày mai thôi cậu sẽ ra đi. Đó là lần đầu tiên Tiểu Cương gọi điện cho bố. Bố rất xúc động khi nhận được điện của Tiểu Cương. Vừa nghe thấy giọng Tiểu Cương, ông đã nghẹn ngào không nói nên lời.

“Tiểu Cương, Tiểu Cương, Tiểu Cương……” Bố gọi tên Tiểu Cương nhưng cậu vẫn lạnh lùng. “Tôi bị ốm, cũng không sống được bao lâu nữa, nếu có thời gian ông đến thăm tôi một lần, không có thì thôi.”
Bố đến viện ngay tối hôm ấy. Nhìn thấy Tiểu Cương, bố ôm chặt lấy cậu khóc. Một người đàn ông thành đạt cầm tay con trai khóc thút thít như một đứa trẻ. Người Tiểu Cương ôm mối thù hận giờ cũng đã già, tóc cũng đã bạc nhiều, ánh mắt cũng không còn được tinh nhanh như xưa. Đôi bàn tay thô ráp ấy cứ run lên từng hồi….
Bố luôn ở bên Tiểu Cương trong suốt quá trình làm phẫu thuật. Cuộc phẫu thuật đã diễn ra hết sức thành công. Hôm tỉnh dậy, Tiểu Cương phát hiện thấy bố nằm trên giường cậu và đang ôm chân cậu. Mái tóc bạc của bố hơi rối. Đây là hình ảnh của một người bố oai hùng đây sao? Năm xưa trông bố đĩnh đạc, phong độ lắm cơ mà.
“Con tỉnh rồi à?” Bố hỏi Tiểu Cương.
“Vâng. Sao bố lại ôm chân con?”
“Bố sợ khi con tỉnh dậy con lại không biết.”

Mắt Tiểu Cương long lanh như muốn khóc. Nhưng sắc mặt vẫn lạnh lùng như không hề động lòng trước bố. Vẻ ngoài lạnh lùng như tấm lá chắn che đậy bao sự thật ở bên trong.
Hôm bố đi, Tiểu Cương ra tận sân bay tiễn bố. Bố không dám đưa tiền cho Tiểu Cương. Bố mua cho Tiểu Cương một hộp chocolate Dove to. Bố nói là hồi bé Tiểu Cương rất thích ăn chocolate. Nhưng hồi đó nhà không có tiền nên chỉ mua được những loại chocolate ít tiền. Nhận hộp chocolate, mắt Tiểu Cương cay sè.
Khi máy bay cất cánh, nước mắt Tiểu Cương cuối cùng đã rơi. Tình yêu của bố đến quá muộn. Tiểu Cương chẳng nỡ ăn hộp chocolate bố tặng.
Sau đó một hôm, nhận được điện thoại của mẹ kế nói là bố bị trúng gió, Tiểu Cương sững sờ khi nghe tin dữ, lập tức đi mua vé máy bay đến thăm bố. Tim cậu đang đập loạn nhịp. Giây phút nhìn thấy bố, Tiểu Cương đã biết mình đến muộn. Bố hôn mê bất tỉnh đã mấy ngày mấy đêm.
Tiểu Cương đưa ra quyết định thôi việc ở Bắc Kinh để về công ty lo liệu thay bố. Cậu là một người đàn ông, cậu phải gánh vác trách nhiệm này.
Bố đã giữ được mang sống, nhưng tay bố không cử động được, chân bố cũng không di chuyển được. Bố lúc nào cũng cười ngây ngô.
Một hôm, khi cả nhà đang ăn cơm, bố chỉ vào một đồ vật giống chocolat nói: “Cho Tiểu Cương ăn, cho Tiểu Cương ăn”. Tất cả mọi người đều lặng người. Bố vẫn nhớ được tên của Tiểu Cương. Bố chỉ nhớ được tên của Tiểu Cương!
Sau khi kết hôn, Tiểu Cương về sống với mọi người. Sự ấm áp của gia đình làm Tiểu Cương rớt nước mắt. Đúng thế, bây giờ Tiểu Cương mới hiểu có người thân và có tình yêu của người thân thật đáng quý biết bao. Anh hay đẩy xe đưa bố đi dạo, kể chuyện công ty cho bố nghe, kể về chuyện của mình suốt bao năm qua. Dù rằng bố vẫn cười ngô nghê, dù rằng bố không nhận ra anh. Nhưng những lúc bố gọi tên “Tiểu Cương” là những lúc anh khóc vì xúc động.
Hóa ra tình thân không phải không hiện diện, mà là nó bị giấu kín trong góc khuất của tâm hồn. Khi tình cảm ấy nhú lên chồi xanh, nó sẽ nhanh chóng trở thành một gốc đại thụ rợp bóng mát. Tiểu Cương cũng vừa mới hiểu ra rằng tình yêu ở phía trước, hành phúc ở phía sau, lúc nào cũng sát cánh bên nhau.

Tiếng " Nấc" Kẻ Đa Tình


Trong mỗi chúng ta tôi thiết nghĩ chẳng ai thích một kẻ "đa tình" trong mắt chúng ta họ chẳng khác nào những anh chàng cô nàng sở khanh chỉ biết vui đùa. Người ta thường nói " Đằng sau mỗi anh chàng đểu cáng đều có một câu chuyện buồn. Hãy tự đặt mình vào vị trí của người lầm lỗi, hoặc viết một bức thư cho chính mình dưới quan điểm của người ta". Chúng ta hãy cùng nghe 1 câu chuyện về anh chàng đa tình này nhé.
 
" Tôi ghét anh, tôi hận anh, loại người sở khanh, đểu cáng như anh không xứng đáng với tình yêu của tôi. Người như anh không đáng có hạnh phúc và anh cũng không bao giờ hạnh phúc được đâu từ ngày mai tránh xa tôi ra, tôi không quen loại người như anh".....Hắn lầm lũi đi trên đường ánh nắng chiều mơ nhạt in dài bóng hắn....

Những câu nói 2 năm trước vọng về, lời nói của người con gái hắn từng rất yêu thương yêu tận trong đáy lòng. Sau khi chia tay cô hắn yêu 1 người, 2 người,3 người...đếm không hết nữa nhưng những lời nói hôm nào vẫn oang oang như tiếng sét bên tai hắn.

Hắn là kẻ đa tình...............??????????
Hắn chẳng biết từ khi nào hắn lại mang cái mác ấy, cái mác làm hắn nổi tiếng trong tai tiếng, nó không giống cái nhãn hiệu của các ca sĩ nổi tiếng như nhờ hát hay, đẹp trai, phong cách mà nổi tiếng. Hắn nổi tiếng nhờ cái tính cách đa tình, bạn bè nhìn hắn ái ngại, một số người nhìn hắn bằng con mắt khinh rẻ. Hắn tự học cách im lặng với những câu nói " cái thằng sở khanh ấy á. cái thằng đa tình ấy hử", hay thậm tệ hơn người ta còn nói hắn " loại người như nó biết đếch gì là hạnh phúc, chỉ biết chén gái thôi".

Hắn cũng là con người, hắn cũng có cảm xúc, hắn ghét người ta xem thường hắn, hắn thay người yêu như thay áo không có nghĩa hắn không yêu, hắn cũng đau nhưng sự chai sạn đã mài rũa bề ngoài hắn thành kẻ vô cảm. Nhưng chắc chẳng ai biết hắn cũng đau lắm, hắn cũng có ước mơ cũng mưu cầu hạnh phúc mà.

Hắn tự biết hắn không đẹp hắn chỉ có duyên trong cách nói chuyện thôi. Hắn vui vẻ và hòa đồng không phân biệt trai gái, hắn có thể la cà hàng quán với bạn bè thâu đêm, bất cứ người nào buồn đều có thể gọi cho hắn, hắn sẵn sàng ngồi hàng giờ để chia sẻ. Rồi không biết từ đâu cái nhãn hiệu đa tình gắn cho hắn.

Ừ......mà người ta nói hắn đa tình cũng chẳng sai là mấy, hắn tự cười mỉa mai mình...Chính hắn còn chẳng nhớ mồi tình đầu của hắn bắt đầu từ khi nào? Hắn chưa từng có một mối tình trọn vẹn cho đến cái tuổi này. Hắn nhớ ngày hắn học lớp 9 hắn quen 1 người nhưng cái ngày ấy hắn có biết quái gì đâu cảm giác thế nào bây giờ hắn cũng chẳng nhớ nữa như thế có thể gọi là tình đâu không nhỉ? Thôi cứ tạm gọi đó là tình đầu cũng được... hắn nghĩ.

Lên cấp 3 hắn chăm ngoan học giỏi là học sinh mẫu mực nhiều người để ý hắn lắm, có 1 cô bé lớp dưới tỏ tình với hắn đi chơi, uống nước được vài lần cuối cùng cô bé ấy nói " em thấy anh chảnh quá nên em trọc anh thôi...em xin lỗi". Hắn thấy tức lắm hắn là người để đem ra cợt nhả thế thôi ư......Nhưng những ấm ức ấy cẳng được bao lâu hắn lại quên béng hắn còn nhiều cái phải lo hơn khi hắn sắp bước vào năm cuối cấp đầy lo toan.

Mọi chuyện tồi tệ hơn khi hắn rớt đại học, buồn chán đau khổ hắn quyết tâm vừa đi làm vừa ôn thi lại đại học. Trong thời gian đi làm hắn quen 1 người mới chỉ là có cảm tình thôi chưa thể nói yêu đương gì...hắn đợi đến ngày 14/2 sẽ tỏ tình nhưng rồi hắn lại hụt hẫng hắn phát hiện ra người đó đã có 1 đứa con còn lừa dối hắn. Chán nản cùng cực hắn quyết định khép cửa trái tim hắn quyết định khép cửa trái tim không yêu nữa...học và học mà thôi...

Sau những vất  vả hắn cũng đỗ đại học cuộc sống sinh viên bắt đầu với bao lo toan bộn bề. Công việc bên đoàn và đi làm thêm chiếm gần hết thời gian rảnh của hắn. Hắn gặp chị trong một chuyến đi trại của bên đoàn trường, chị hơn tuổi hắn nhẹ nhàng và dịu dàng đúng như các cụ xưa nói " gái hơn hai trai hơn một". Chị luôn ở bên hắn mỗi khi hắn buồn, hắn cô đơn hay mệt mỏi, hắn mến chị lắm  ở bên chị thực sự hắn rất vui, một mối tình chị em bắt đầu. 

Mọi người nhìn hắn cười chê hắn mặc kệ lúc đó hắn chỉ có chị mà thôi. Hắn không mấy quan tâm đến những lời nhảm nhí bên ngoài, hắn đưa chị về nhà gia đình hắn phản đối, tuổi tác chênh lệch, chị quá thấp bé so với cái dáng cao liêu khiêu của hắn. Mẹ hắn nói " trên đời này hết con gái mà con yêu người hơn tuổi mình, đã thế còn thấp hơn con, bây giờ chị nuôi em sau này em nuôi chị à, nhà này sao có phúc thế không biết". Hắn mệt mỏi vì sự ngăn cấm của già đình hắn và gia đình chị, với hắn chỉ là một thằng nhóc mắt mũi chưa sạch miệng còn hôi mùi sữa đã thế còn lăng nhăng đa tình.

Hắn ghét....ghét...rất ghét ai nói hắn đa tình, ghét ai chê bai hắn. Hắn đi làm công tác xã hội quen nhiều người hơn chị về tất cả hắn bắt đầu lung lay yêu thương của hắn dành cho chị mờ nhạt dần. Hắn muốn tìm nhiều thú vui khác hơn là tối ngày mang tiếng yêu người lớn tuổi, chị rộng lượng bỏ qua cho hắn tất cả vì chịu yêu hắn, con giun xéo mãi cũng quằn sức chịu đựng có hạn tới một ngày chị cũng chia tay vì hắn quá lăng nhăng. Ngày chia tay chị không khóc chị nhìn hắn nhìn yêu thương một thời lạnh lùng nói hắn là người không tốt, trăng hoa người như hắn chỉ sống 1 mình được thôi đừng mơ tới hạnh phúc. Lại lăng nhăng....hắn đứng đó tay nắm thành lắm đấm xíu nữa hắn chửi thề, hắn cũng yêu mà, rất thật sao người ta lại nói hắn như thế, tại sao trên đời này không ai nghĩ hắn là người đàn ông tốt.

Hắn lại bắt đầu quen hết người này người kia, đẹp có xấu có..không biết bao nhiêu mối tình nữa nhưng không mối tình trọn vẹn chẳng phải hắn là kẻ lăng nhăng sao? kẻ lăng nhăng thì đâu yêu nổi ai cơ chứ..hắn tự nghĩ. Mỗi lần chia tay  hắn lại nghe những lời chửi chua chát  những cái nhìn oán giận hắn nhếch mép cười và bước đi quá quen rồi nên đối với hắn mấy lời đó bình thường quá.

Số phận như sắp đặt an bài cho hắn..cho hắn 1 ngày sẽ hoàn lương trở về là hắn một người con trai tử tế. Hắn gặp cô 1 cô gái nhỏ nhắn, không quá đẹp có thể nói bình thường về tất cả, cô gái hay cười và hắn yêu nụ cười ấy. Lần đâu tiên 1 lãng tử như hắn nghĩ mình sẽ dừng chân, người con gái đã khiến hắn rơi lệ, hắn khóc như một đứa trẻ, con người ta lầm lỡ chẳng lẽ không có bước đường quay trở lại sao? Cô nói với hắn " em không yêu anh đâu, em không tin anh, anh đa tình quá, em không thích người đa tình"  Hắn vì cô mà làm nhiều thứ như thế vậy mà kết quả hắn nhận được chỉ là thế sao? Chẳng lẽ vì hắn đa tình lại là cái tội lớn đến thế sao? Quen cô hắn đã bỏ qua tất cả những người theo đuổi hắn bỏ qua tất cả những gì đang có vậy mà......

Hắn khóc nước mắt mặn chát, từ ngày hắn biết thế nào là cảm xúc, ngã cũng nhiều mà chưa lúc nào hắn thấ đau như thế, cảm giác quặn thắt trong tim hắn biết rằng nức mắt không chỉ mặn mà còn cay...

Sau nhưng vất vả cuối cùng cô cũng nhận lời làm bạn gái hắn, hắn vui như đứa trẻ nhận được quà, hắn tối ngày quấn quýt bên cô và yêu cô. Cô là người con gái rất khó đặt niềm tin vào ai , cô vẫn thường nói với hắn cô ghét sự dối trá, ghét sự phản bội, đừng làm cô mất niềm tin dù chỉ một lần.

Hắn yêu cô không muốn cô bị tổn thương cô là người bất cẩn suốt ngày làm mình bị thương nhìn cô đau hắn còn đau hơn cô nữa, hắn luôn lắng cho cô từng giây từng phút, hắn thấy hắn thay đổi có cái gì đó mát lạnh thổi qua cuộc đời hắn, hạnh phúc....hắn vừa lòng với những gì hắn đang có.

Cô bé ấy kém tuổi cô theo đuổi anh nhưng trong anh chỉ xem cô bé như em gái, cái quá khứ của hắn lại hại hắn 1 lần nữa cô không hiểu được những gì hắn đang làm lại hiểu lầm  xảy ra. Cô ghét sự giả dối lên không bao giờ hắn nói dối cô về cô bé ấy vậy mà cô lại hiểu lầm lại ghen tuông rồi lại đổ vỡ lại chia tay.

Ngày chia tay cô khóc hắn cũng khóc nước mắt một lần nữa lại rơi hắn đã làm gì để đổ vỡ thế này. Người con gái mà hắn yêu nhất hét vào mặt hắn " Tôi ghét anh, tôi hận anh, loại người sở khanh, đểu cáng như anh không xứng đáng với tình yêu của tôi. Người như anh không đáng có hạnh phúc và anh cũng không bao giờ hạnh phúc được đâu từ ngày mai tránh xa tôi ra, tôi không quen loại người như anh". Hắn đau đơn nhìn cô đau đớn đến tột độ hắn không thấy tức có cái gì đó ứ lên rồi tắc nghẹn lại trong cổ họng hắn, mắt hắn đỏ au hắn nhìn cái bóng khuất dần đó là người yêu hắn sao? Người đã ở bên hắn suốt thời gian qua, hắn cười khan cho tất cả hắn yêu đấy rất yêu đấy rất thật lòng đấy tại sao lại bất công với hắn như thế.

Hắn bước đi trong gió rét hắn lại tiếp tục cuộc phiêu du cuộc sống của một kẻ đa tình, tình yêu là trò chơi với hắn, hắn chỉ cho phép mình thắng mà không chp phép mình thua. 1 người, 2 người, 3 người...nhưng hắn có hạnh phúc không? Hạnh phúc là thứ gì đó sa xỉ với hắn, hai chữ tình yêu chưa 1 lần chào đón hắn. Hắn như con chim chưa tìm được tổ ấm của mình có chỗ nào khoan dung cho một kẻ lầm lỡ như hắn đâu. Nhìn hắn hạnh phúc đấy nếu đem đóng lại chắc hắn cũng có một bộ sưu tập người yêu, cái mác kẻ đa tình, sở khanh cứ theo hắn thao mãi vào bóng đêm không một tia sáng tất cả chỉ có những ánh đèn leo loét của một vài cửa hàng còn mở, hắn nhìn con đường hun hút đen kịt phía trước hắn thấy được bi kịch của đời mình, bi kịch của thằng lãng tử mang cái mác " Đa Tình.........."

Thế đấy bạn ạ " hạnh phúc không phải có rất nhiều người yêu, mà hạnh phúc là có một người yêu bạn hết lòng, luôn ở bên bạn dù bạn ốm đau, hoạn nạn, tha thứ cho bạn dù bạn sai lầm, là chốn bình an khi mệt mỏi bạn quay về". Mỗi chúng ta hãy yêu và sống đừng để như anh chàng kia nhé...
Chúc mọi người ai cũng hạnh phúc với sự lựa chọn của mình.... 

Xin anh đừng buông tay em ra............


Xin anh đừng buông tay em ra! Khi em nói, anh nắm tay rồi lại buông tay, vậy thì anh nắm tay em làm gì? Thế nhưng anh vẫn nắm lấy tay em, như một lời khẳng định mãi mãi không rời xa em mà. Khi em nói, em không muốn hôn anh đâu, vì nếu hôn anh rồi, em sẽ lại càng yêu anh. Yêu anh nhiều rồi, em sẽ lại càng đau khổ. Vậy mà anh vẫn hôn em, như một lời khẳng định cũng sẽ yêu em, không để em đau khổ.

Khi những ngón tay đã đan vào nhau rồi, nếu muốn buông tay, một mình anh sao có thể làm được điều đó, phải cần có cả em mà anh? Nhưng em không muốn buông tay anh, em sẽ nắm chặt lấy tay anh, em sẽ nắm chặt lấy hạnh phúc của em, vì chính anh đã trao nó cho em.

Hạnh phúc là gì? "Một trong những sai lầm kỳ quặc nhất khi cho rằng hạnh phúc của con người là cảnh an nhàn". Em biết ý nghĩa thật sự của hạnh phúc trọn vẹn. Hạnh phúc trọn vẹn là khi em được đắm chìm trong đôi mắt anh, được anh ôm vào lòng, được đặt bàn tay lên khuôn mặt anh, được có niềm hy vọng rằng em sẽ là của riêng anh mà thôi.
Em không muốn an nhàn, vì em muốn có hạnh phúc thật sự cơ mà. Vậy thì em xin chọn vất vả, khó khăn. Nếu hạnh phúc là sự an nhàn, là bề nổi như vậy, thì dễ dàng quá. Với em, hạnh phúc là phải đấu tranh, là phải hy sinh. Nếu anh chết, em sẽ héo hon, gầy mòn và chết theo anh.

Tình yêu anh dành cho em là dối trá, lừa gạt, em cũng đã chết một lần rồi, anh có biết không? Em không còn niềm tin vào cuộc sống, vào tình yêu. Đúng lúc đó, anh quay về bên em, chính anh đã đem lại cho em niềm hy vọng, cũng chính anh đã dập tắt nó.

Tình yêu không phải là thứ có thể đem đi cho dễ dàng như vậy đâu anh. Anh đã, đang, và mãi sở hữu nó rồi. Trước khi anh xuất hiện, cuộc sống của em đã không còn tình yêu, chỉ còn là sự cố hữu thôi. Tia nắng rực rỡ ngời sáng, khi em nhìn vào mắt anh, lần đầu tiên nhìn thấy anh, nhìn vào đôi mắt ấy, em đã thấy quen thuộc và gần gũi làm sao. Chưa có ai, chưa có người nào khiến cho em cảm thấy ấm áp như anh.

Anh biết gì cơ chứ, vốn dĩ em đã thuộc về anh ngay từ giây phút đầu tiên rồi. Ánh mắt, tâm hồn của em thuộc về anh. Nhưng em luôn gắng gượng để tạo khoảng cách với anh, để không bị tình cảm chi phối, và bởi vì anh đã hút mất hồn em rồi. Em phải tỏ ra lạnh lùng với anh, để làm nguội đi tình cảm đang cháy bỏng trong em, để anh không thể nhận ra. Em đã cố gắng lắm để chôn giấu tình cảm đó, nhưng nó cứ lớn lên từng ngày, từng giờ khi em được ấm áp bên anh.

Em đã yêu anh, đã hận anh, nhưng tình yêu của em dành cho anh lớn quá, nó không cho phép em hận anh, nó chỉ cho phép em cảm thấy đau đớn và xót xa mà thôi. Em xót xa vì hạnh phúc, ấm áp, ngọt ngào chưa được bao lâu mà em đã phải cay đắng rời xa anh.

Người ta thường nói tình yêu là trái đắng mà, nhưng anh ơi, em không tin. Em không muốn làm người dưng, em không muốn làm người quen, em lại càng không muốn làm người một thời của anh, em chỉ muốn làm người tri kỷ của anh mà thôi. Có khó quá không anh?

Em chỉ muốn nói với anh rằng em đã đủ can đảm rồi, đủ can đảm để rời xa những gì là cố hữu, là quen thuộc. Em đủ can đảm để bước đến bên anh, dù cho có khó khăn, vất vả chông gai đến đâu, em cũng chịu được. Và em đã sẵn sàng hy sinh vì anh.

Thứ Bảy, 26 tháng 5, 2012

Yêu qua mạng (kết thúc buồn)


                       :Đây là một câu chuyện buồn....mà vô tình mình xem đc từ blog đt của một người đã chết....
có thể khó tin.........................nhưng có thật............................ Mình mong mọi ng xem và xem đây như là một bài học đắt giá...............từ việc iu đương.....trên mạng
Nó quen anh từ ola cũng vì câu stt tìm bạn gái của anh nên nó pm thử cho zui. Chứ thật ra thì 1 đứa xinh đẹp và hiền lành như nó thì chẳng có lý do mà phải mò lên ola mà tìm n.y
Anh cũng vậy. 1 kỹ sư xây dựng lương tháng cả chục triệu. không phải hot boy nhưng gương mặt anh thật hiền lành và thiện cảm. Gia đình lại khá giả nên cũg k ít người " thầm thương,trộm nhớ anh". anh lên ola cũng chỉ để tán gẩu cho giết thời gian nhửng lúc ngồi xe đi công trình xa. chẵng khi nào anh nghỉ mình tìm đc b.gái trên ola này. Một nơi mà " thạch sanh thì ít mà Lý thông lại đầy "

Ola!
hihi anh đang tìm b gái hả ? em củng đang tìm btrai!!!
Đang thiu thiu ngủ trưa thì đt anh run lên. Lấy đt ra xem vội dòng pm. A chẳng thiết tha gì rép lại. Vì đã k ít lần anh gặp mấy em hot gơn nói chiện vài kâu là lại xin ken rồi lại xin víp. Anh cất đt vào túi rồi lại nhắm mắt ngủ tiếp. Nhưng k hiểu sao anh chẳng ngủ đc. Thôi thì lại Ola tiếp zậy!!!

Ưhm. a đang tìm bạn gái.
Em ở đâu zậy?
Dạ em ở biên hòa ạh. Gần bờ kè đó anh!
Ưm. a biết. anh ở tam hiệp
Rồi sau vài ngày tìm hiểu nhau.qua cách nói chuyện đầy thu hút của anh. nó đã nhận lời đi uống nước với anh. Còn anh thì thấy rất vui khi nói chuyện với nó. nó rất hiểu anh. so với cái tuổi 17 thì nói thật chính chắn và khôn ngoan.


Alo. A tới bờ kè rồi nè. nhà em ở chổ nào để anh tới!!
Anh cứ đứng ở ngay cây xăng chổ Cầu Mới đi rồi em ra. àk mà anh mặc áo màu gì?
Nó thật sự bất ngờ khi gặp anh. nhìn anh thật chững chạc so với cái tuổi 23. nó thích bạn trai nó như zậy chứ không như nhửng thằng bạn "choai choai" trong lớp của nó của nó. anh nói chuyện củng rất lịch sự và nhẹ nhàng làm cho nó rất có thiện cảm với anh...
Còn anh thì hết sức bất ngờ khi gặp nó. qua nhửng dòng chử vô hồn trên ola anh cứ nghỉ nói" già" lắm rồi. nhưng gặp ở ngoài thì anh đã bị đôi mắt long lanh và nụ cười duyên dáng của nó hút hồn.
Và rồi 1 tháng sau nó đồng ý quen anh. anh và nó thật hạnh phúc. Vì công việc của anh bận suốt và nó thì học cả ngày nên 1tuần hai người chỉ gặp nhau được 1 lần nhưng với nó như vậy là quá đủ rồi.
Tuy k gặp nhau thường xuyên nhưng mổi sáng anh đều nt cho nó. Nhắc nó dậy đi học , dặn nó đi học phải mặt áo ấm kẻo lạnh. đeo khẩu trang. rồi tới trường phải ăn sáng đầy đủ để ko bị đau bao tử. Rồi mổi khi nó bị bệnh anh đều canh giờ uống thuốc mà gọi bắt nó uống.
tuy là ngày nào củng zậy. nhưng nó thấy k hề nhàm chán chút nào. ngược lại nó còn thấy rất hạnh phúc khi đc anh quan tâm như zậy nửa.
mổi tối trước khi đi ngủ anh đều gọi cho nó. có khi hai người nói chuyên cả tiếng đồng hồ.chẵng biết lôi chuyện ở đâu ra nhưng chẳng khi nào hai người lúng túng không biết nói gì nửa.từ chuyện học hành của nó tới chuyện bạn bè nói rồi nhửng rắc rối xung quanh nó, anh đều chỉ cách giải quyết cho nó một cách dể dàng. Còn anh thấy mổi khi giúp gì được cho nó là anh lại vui.Cứ như vậy chẳng bao lâu thì anh và nó nhận ra rằng mình chẳng thể nào sống thiếu nhau được nửa.
Mọi thứ cứ ngở sẽ mãi mãi như zậy thôi nhưng sự đời mà. " Đêm dài lắm mộng" có ai mà biết trước điều gì....

Aaaaaaaa!!!! đang làm gì zậy???
Ola!
Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaa
Ola!
Nó pm mà ko thấy anh trả lời thế là lại vô ME của bạn bè tìm truyện đọc. Dạo qua một vòng nó thấy thật gê sợ con trai bây giờ. Nó thoáng nghỉ ko biết anh ấy có như zậy ko ta.Nó tự hỏi rồi củng tự trả lời cho mình. nó nghỉ anh tốt với nó như zậy mà..
Nhưng tới tối k biết suy nghỉ ntn nó lại nt anh.
A ơi ! Đang làm gì zậy ? rảnh thì nt cho em nha. có chuyện này em muốn nói với anh.
A nè ! anh vừa về tới nhà.sáng nay thấy e pm mà a bận quá k rép đc. có gì chuyện gì mà nghiêm trọng zậy em?
A lên ola đi chuyện này dài lắm nt tốn tiền.hìhì
Ưm. A lên liền
Tuy là một đứa thông minh , lanh lẹ nhưng nó chẵng thể nào lường hết được hậu quả của việc nó sắp làm!!!
Ola!
E
Dạ e đây!
Có chuyện gì zậy em. em nói đi anh nge nè!!!
Em có chuyện này giấu anh lâu lắm rồi. hôm nay em quyết định phải nói cho anh biết.
Chiện gì mà nghe quan trọng zậy em?
Dạ chuyện quá khứ của em trước đây?
Anh bắt đầu suy nghỉ. anh nghỉ chắc củng ba cái chuyện yêu đương này kia thôi.chứ anh củng k dám nghỉ và cũng k muốn nghỉ tới kái " chuyện đó".
Em nói tiếp đi.cứ ấp a ấp úng woài zậy
Em biết khi nói ra điều này có lẽ anh sẻ khinh bỉvà nghỉ em là một đứa con gái hư hỏng.nhưng em k còn cách nào khác.em biết mình k thể giấu anh mãi được.em k mong anh tha thứ cho em. em chỉ mong khi nói ra với anh thì lòng em sẻ được thanh thản hơn.
A àk. E k còn trong trắng nửa... Vì trước đây e quá yêu nên đả lở trao thứ quý giá nhất cho người ta. Em hốihận lắm. Anh cứ mắng chửi em đi. Nhưng zậy em sẽ cảm thấy nhẹ lòng hơn...
Nó nghỉ ra cách thử lòng tuy củ rích rồi nhưg tình tiết củng khác hoàn hảo. khiến anh hoàn toàn tin nhửng gì nó nói là sự thật.anh rất sốc.anh chưa bjờ nghĩ nó là một người dể dải như zậy.quen nó nửa năm trời nhưnganh củng chỉ mới nắm tay và hun má nó thôi. Một phần là anh tôn trọng nó, một phần là anh biết nó k muốn nên a k dám làm gì quá để nó giận.
Anh nhớ lại rồi lại cười nhếch miệng một cách khinh bỉ và nghỉ thầm trong đầu " Her. Con này làm màu khá nhỉ" Tuy là một người ăn học tử tếnhưng anh không thể thoát khỏi cái suy nghỉ cổ hủ và lạc hậu đó. Một phần là cái " Tôi" trong anh quá lớn. Mà củng chẳng trách anh quá đáng được vì với một người như anh thì thừa khả năng để sau này lấy một người đàng hoàng hơn nó. suy nghỉ trong đầu anh loạn kả lên. đây là lúc mà lý trí vàcon tim chiến đấu kịch liệt nhất trong anh. Anh suy nghĩ một hồi rồi trả lời với nó
Thật sự anh hơi buồn và thất vọng khi nghe em nói chuyện này. anh k nghỉ em có thể dể dàng đánh mất bản thân mình như zậy. bjờ a k biết nói gì nửa. em cho a vài ngày để suy nghỉ lại nha...
Dạ em hiểu rồi anh. thật ra thì em thấy mình cũng k xứng đáng với anh. em mong sau này anh sẻ gặp được một người khác tốt hơn em gấp nhiều lần.chúc anh hạnh phúc !
Gửi xong dòng tin nhắn vô hồn thì củng là lúc hai dòng nước mắt nó tuông trào.Nó k kiềm đc lòng mình. Tim nó đau lắm, tình yêu nó dành choanh và cả lòng tin nửa giờ đây đã tan chảy ra theo dòng nước mắt nhạt nhòa của nó. Nó k nghỉ anh lại là người ích khỉ như zậy. Nhưng thôi! người ta nói chia tay sớm đở đau khổnó tự an ủi lòng mình như zậy để phần nào giảm bớt sự đau đớn từ mối tình đầu tiên


Về phần anh. Sau khi nghỉ ra một lý do từ chối khá khéo léo đó anh củng buồn như thật ra thì củng chỉ là thoáng qua thôi.anh cũng đả vài lần gặp trường hợp này.nên anh thấy củng bình thường. anh hơi sốc vì anh thấy là người đàng quàng như zậy mà lại...
Rồi anh lại cười nhếch miệng " Đời giờ lắm đứa thích làm trò mèo quá, nắm thay thôi mà đã giật ra cứ làm nhưng mình trong sáng lắm"
Ngày đầu tiên: Mới thức giấc nó đả thấy hai khóe mắt mình ước nhòa.có lẻ trong giấc ngủ cũa nó cũng bị ám ảnh về chuyện tối qua.Đã 6h30 nhưngnó vẩn nằm lỳ trên giường.Nó nằm đóđể đợi 1 tn từ anh. Nhưng bây giờ làm gì còn điều đó nửa...
Ngày thứ hai: Nó bị sốt. Chắc do nó khóc nhiều quá. Rồi chiều hôm qua đi học thể dục về nó lại dầm mưa như một con dean. Tới tối về nhà nó lại ra bang công đứng ngắm từng đôi tình nhân tay trong tay ôm nhau đi trên trên phố mà lòng nó quặng đau.Nhớ lại ngày đó anh và nó củng như vậy. mổi khi trời lạnh nó ngả đầu vào bờ vai vửng chắc của anh.còn anh thì choàng tay ôm nó. Nước mắt nó lại rơi....


Mẹ nó k biết chuyện gì đang xảy ra với nó. nhưng thấy nó vô hồn nhưng vậy bà đau lòng lắm.và với linh tính của một người mẹ thì bà củng phần nào đoán được đag có chuyện gì xảy ra với nó...
Nó vẩn đứng đó và đợi tn từ anh nhắcnó đi uốngthuốc....


Ngày thứ ba: Nổi buồn của nó giường như chẳngvơ đi tí nào. Thậm chí vết thương lòng càng ngày càng nặng hơn. Giờ đây nó đã thật sự tuyệt vọng. Nó biết anh sẽ chẳng bao giờ quay lại nửa. Nó thấy mình thật ngu ngốc. Nó ân hận lắm ! Nhưng chẳng lẽbây giờ nó lại đi đính chính lại với anh thì anh còn ghét nó hơn nửa. Thôi thì nó quyết đinh tới đâu thì tới. Con trai thiếu gì tội gì mình phải lụy như zậy. đây đâu phải là cá tính của mình. Gạt vội gạt dòng nước mắt quyết tâm làm lại từ đầu....


Từ ngày chia tay với nó có vẻ cuộc sống của anh k có gì thay đổi nhiều. Có chăng là nhửng thói quen nt hay gọi đt cho nó. Anh cũng k hiểu tại sao mình lại có suy nghĩ ích kỉ như zậy. anh thừa nhận mình sai nhưng anh k làm khác được. Có lẽ cái tư tưỡng ấu trĩ này anh được tiêm nhiểm từ hồi kấp 3 cho tới khi đi học đại học. Anh cũng rất tự tin vì với điều kiện như anhthì chẳng có gì phải sợ k tìm người như ý.
Nếu anh buông tha cho nó từ đây thì có lẽ mọi việc đã k còn gì để nói.
Anh quyết định lấy vợ việc này thì do mẹ anh phụ trách và anh hoàn toàn yên tâm về việc này.Và bjờ anh xem nó như một vật thí nghiệm trước khi kết hôn.

Ngày thứ tư:
Anh xin lổi em vì anh đã để em fải đau khổ mấy ngày nay. anh củng chẳng khá hơn em là mấy. suốt ngày anh phải suy nghỉ rất nhiều. Anh cũng là một thằng con trai bình thường mà em. anh cũng có lòng ích kĩ. anh luôn muốn vợ anh sau này chĩ là của anh mà thôi. Một bên là tình cảm anh dành cho em.Và anh biết mình chẳng thể tìm được người hiểu anh hơn em.Và anh cần điều đó nên anh đã quyết định bỏ qua chuyện quá khứ của em. Ai mà k có lúc mắc sai lầm quan trọng là em sửa sai như thế nào. Mình làm lại từ đầu nha em ?
Đọc đi đọc lại tin nhắn cũa anh gữi 4 , 5 lần nhưng nó vẩn k thể tin vào mắt mình. Nó vui biết bao nhiêu. Một lầm nửa nó lại khóc. Nhưng khác những lần trước. Lần này nó khóc vì hạnh phúc. Anh đã đến như một cơn mưa trái mùa làm dịu đi nhửng nổi khô cằn từ lòng nó. Tuy nó chưa hề bị gì cả nhưng giờ đây nó xem anh thật cao thượng.
Có thật là anh k quan tâm đến chuyện trước đây của em nửa k ?
Anh đã nói rồi. Giờ đây thứ anh cần làtình cảm của em. em phải bù đắp lại cho anh bằng tình cãm nha !!!
Những lời đường mật của anh làm cho nó đắm chìm trong hạnh phúc. thế là anh và nó lại trở về như trước. nhưng lần này hạnh phúc hơn rất nhiều. lòng tin của nó dành cho anh đã là tuyệt đối rồi. Và cũng chẳng biếttừ lúc nào anh đã tự biến mình thànhmột con cáo già ghê tỡm.


Thế rồi nhửng cái ôm thật chặt nhửng nụ hôn đầu đời đầy bỡ ngở đến với nó thật đẹp làm sao. Đôi khi nó còn có suy nghĩ sẻ trao tất cả cho anh nửa.
Hình như năm nay 26/3 trường em cótổ chức cắm trại qua đêm đúng k ?
Dạ. nhưng sao anh biết.
Anh nge thằng em họ nó kể.
Dậy tối bữa đó em đi chơi với anh rồi khoãng 9h30 mình về trường nha ?
Dạ . anh tính sao cũng được !
Thế rồi cái ngày định mệnh của đời nó cũng tới. Sau những lời thề non hẹn biển và hứa hẹn sau này học xong sẻ làm đám cưới với nó thì nó vẩn chưa đồng ý vào nhà nghĩ với anh. Giường như có 1 sức mạnh vô hình nào đó ngăn nó lại nhưng nó vẫn k thể kiềm đc lòng mình khi nghe anh nói
Anh đã k quan tâm tới quá khứ của em nửa zậy mà em còn tiếc với anh cái gì sao ?
Thế là từng nụ hôn âu yếm,từng chiếc cút áo được cởi ra, rồi nhửng hành động vuốt ve của anh làm cho nó rất ái ngại. nhưng anh thì vẫn cứ nghĩ nó đang giả nai. anh khinh nó.vì vậy lần qh đầu tiên của nó thật đau đớn. anh đã đối xử với nó như 1 con cave.
Đến lúc anh biết đây là lần đầu tiên của nó thì đã quá muộn. bây giờ anh mới biết trước giờ nó thử lòng anh. nhưng mọi thứ đã quá muộn
Nó thì thầm vào tai anh: anh có hạnh phúc k ?
anh lặng người đi.k lẽ bjờ anh nói với nó lý do anh quay lại với nó là vì anh xem nó là vật thực hành trước khi hôn nhân. rồi còn 2 tháng nữa thôi là tới đám cưới anh...
Bây jờ anh chẵng cách nào dừng lại được nửa. Dục vọng cũa anh chẳng khác gì 1 con thú đói. Cứ 2 , 3 ngày là anh tìm cớ gặp nó. Lấy kái cớ là bjờ yêu nó quá lúc nào củng nhớ tới nó. Cái gì ăn woài rồi cũng chán. Đúng 2 tháng sau cái ngày nó trao thân cho anh thì anh đã biến mất như 1 cơn gió cũng nhanh như lúc anh quay về với nó.
Sự thật lúc nào củng phủ phàng.Nó tìm đến nhà anh và biết được rằng anh đã dọn đi từ mấy ngày trước rồi.Những người xung quanh chẳng ai biết nhà anh ở đâu.Họ chĩ nghe anh nói là công trình ở đây đã xong và anh quay về nhà lấy vợ.
Nghe tới đây con người nó hụt hẩng. Nó khụy chân xuống rôì bật khóc nức nở.Mối tình đầu của nó là như thế này sao?
Khi mở mắt ra nó đã thấy mình ở bệnh viện.Gương mặt ướt nhòa nước mắt và đầy nổi đau khổ cũa người mẹ già làm nó thắc mắc k biết đang có chuyện gì xảy ra.
Cuối cùng thì Nó cũng biết rằng mình đã có thai được 7 tuần.
Mẹ nó hù dọa , nài nĩ , van xin nó đủ cách nhưg nó củng k nói đứa con này cũa ai. Mà sự thật thì bây jờ nó cũng có biết kể về anh như thế nào. Mẹ nó nói fải phá cái thai này đi vì nó còn đang đi học. Nhưng nó thì lại không muốn nó sợ đau và nó nghỉ con nít kô có tội gì hết.
Nó nằm ở bệnh viện hai ngày thì bác sĩ cho nó về kèm theo lời dặn " mổi tháng nhớ tới khám thai định kì "....
Cuối cùng nó quyết định bỏ nhà đi tới nơi khác.nó k muốn sống ở đây để chịu nhửng lời thị phi kì thị từ hàng xóm. nó lén cắp 1 số tiền khá lớn của mẹ nó. Và việc đầu tiên nó làm là đi giải quyết cái " hậu quả" từ tình yêu...
Số tiền ít ỏi của nó k đủ để sống ở 1 nơi bon chen như sài gòn này.
Và với lời dụ dổ ngon ngọt của"chị"nhà trọ kế bon nó đã quyết định vào làm ở 1 quán bar. Nó hy vọng rằng những lời chị ấy nó là sự thật , rằng 1 ngày nào đó nó sẽ tìm được 1 người chồng tốt. Và rồi nó đã gặp được vị " hôn phu " của mình.Tuy lớn hơn nó gần 20 tuổi nhưng ông ta rất chiều chuộng nó.
Cứ tưởng cuộc đời nó đã được yên ổn hạnh phúc!!!
"Em đã có thai được 2 tháng , và kết quả xét nghiệm HIV của em đã dươngtính, chị khuyên em nên đến các trung tâm tư vấn để tìm cách cứu đứabé"
Hạnh phúc đến với nó chưa bao lâu thì bây giờ lại vụt mất. Nó ra khỏi cửa phòng rồi cười lên như đang lên đồng làm ai cũng phải nhìn nó.
Nó bắt taxi ra cầu sài gòn. Nhắm mắt lại. Nó không trách ai hết. Nó nghĩ rằng có lẽ kiếp trước nó đã làm khổ người khác nên kiếp này nó phải trả.
Sáng hôm sau người ta phát hiện được thi thể một cô gái nằm dạt trên bờ sông. Các giấy tờ tùy thân của cô cũng bị trôi đi mất. Hài cốt của cô được 1 ngôi chùa gần đó giữ lại..

Có lẽ khi ở đây lòng cô sẻ thanh tịnh và cầu mong sao cho kiếp sau của cô không còn phải đau khổ nửa.....


Hạnh phúc mơ hồ.....thoáng có rồi lại thoáng mất.......hi vọng thật nhìêu.....mọi công sức bỏ ra cuối cùng cũng chĩ là trò đùa vô nghĩa...........học và hiễu.........để tự cho bản thân mình một cơ hội.

Thứ Tư, 23 tháng 5, 2012

“Hãy ôm em đến hết cuộc đời!”

 Chị bật đứng dậy, tiện tay vớ lấy ly nước cam chưa kịp uống tạt thẳng vào hai bộ mặt đáng nguyền rủa kia. Chị bước đi đầy căm hờn...

Chị một tay xách chiếc vali nặng trịch, một tay dắt theo đứa con trai vẫn chưa hết ngơ ngác và lo sợ, đi như chạy ra khỏi nhà, không quay nhìn lại. Chưa bao giờ hai từ “li hôn” lại mảy may xuất hiện trong suy nghĩ của chị, nay sẽ thành sự thật.
***
Chị lấy chồng năm 22 tuổi, chồng chị là một trinh sát hình sự, một công việc đầy nguy hiểm nhưng đáng trân trọng. Cuộc sống gia đình của một trinh sát không bình lặng như những gia đình khác, bởi anh thường xuyên có những chiến dịch đột xuất và bí mật. Lấy nhau đã lâu, nhưng chẳng bao giờ chị thôi thấp thỏm, lo lắng mỗi lần anh xuất kích. Bạn bè cứ hay trêu đùa chị “lúc nào cũng đi bí mật thế, cẩn thận không chồng cắm sừng cho lúc nào không biết!” nhưng chị chẳng để tâm, vì trong chị luôn luôn có niềm tin tưởng tuyệt đối với chồng.
Cách đây hơn một tháng, trong một đợt truy quét tội phạm ma túy, anh bị thương khá nặng. Chị xót xa nhìn những vết thương chằng chịt trên cơ thể chồng, tựa như chính chị bị những vết đau đâm thấu. Khi những vết thương chưa lành hẳn, anh đã đòi ra viện. Từ lúc đó, anh như trở thành con người khác. Chị thường bắt gặp lúc anh lén ngắm nhìn mẹ con chị chơi đùa, lúc ngồi bên giường đắp lại chăn cho con, vân vê mái tóc thằng bé. Nhưng lại tỏ ra lạnh lùng mỗi khi chị tiến đến gần. Chị mơ hồ cảm thấy có điều gì là lạ.
***
Quán cafe nơi anh hẹn gặp chị là một quán nhỏ vắng vẻ, không quá xa căn nhà của vợ chồng chị đang sống. Chị tủm tỉm nghĩ thầm: “Anh hôm nay lãng mạn quá, lại hẹn chị đi uống cafe cơ đấy!”. Chị diện một bộ cánh đẹp, tung tẩy đến cuộc hẹn. Trông thấy chị tiến lại gần với nụ cười dịu dàng quen thuộc, anh liền khoác tay một phụ nữ trẻ tuổi ngồi bên cạnh mà đến giờ chị mới kịp nhận ra. Ngỡ ngàng, chị đứng sững nhìn anh, không biết phải nghĩ gì. Anh nhẹ nhàng: “Em ngồi xuống đi, anh có chuyện cần phải cho em biết”. Chị ngồi đối diện với anh và người phụ nữ kia, đầy nhẫn nhịn và kiềm chế để lắng nghe hết câu chuyện. Anh nói: “Đây là Hiền, đồng nghiệp của anh. Sau tất cả những gì vừa xảy ra, anh thấy cuộc sống thật ngắn ngủi và mong manh, anh không thể tiếp tục sống với em nữa, anh muốn sống hết mình bên cô ấy. Anh yêu cô ấy cũng được một thời gian rồi…”, nước mắt bắt đầu lăn dài trên má Hiền: “Vậy anh muốn em chấp nhận chuyện này à? Anh muốn em làm thế nào?”. Anh bình tĩnh: “Mình li hôn nhé!”.
“Hãy ôm em đến hết cuộc đời!”, Bạn trẻ - Cuộc sống, Chuyen tinh yeu, bao, vo chong, hanh phuc
Đầy bất ngờ và xúc động, anh đứng dậy vòng tay ôm chặt lấy người vợ thân thương... 
Chị quay sang nhìn người phụ nữ bên cạnh anh, cô ta nhỏ nhẹ: “Chị cho em xin lỗi. Em tin sau này chị sẽ hiểu”. Ánh mắt cô ta có vẻ xót xa và có điều gì đó uẩn khúc mà chị không thể hiểu, chỉ biết chị đang giận dữ đến tột độ, máu chảy rần rật trong huyết quản chị, mặt chị nóng bừng lên. Chị bật đứng dậy, tiện tay vớ lấy ly nước cam chưa kịp uống tạt thẳng vào hai bộ mặt đáng nguyền rủa kia. Chị bước đi đầy căm hờn.
Mấy ngày sau anh vẫn không về nhà, chị khóc ròng, chìm đắm trong suy tư, cứ nghĩ rồi lại đau, đau rồi lại nghĩ. Suốt mấy ngày, chị cứ hồi tưởng lại mãi những kỷ niệm của hai người, rồi lại nghĩ đến những biểu hiện lạ thường của anh. Niềm tin của chị đã lung lay, nhưng chị không dám tin chồng đã ngoại tình, trong chị đầy những mâu thuẫn giằng xé. Chị ôm lấy cái điện thoại, cứ 5 phút chị lại bấm máy một lần, những con số quen thuộc của một người thân thuộc. Chỉ có những tiếng tút dài đáp lại chị.
Bỗng có tiếng chuông cửa, chị bừng tỉnh chạy ra mở. Đứng trước mặt chị không phải là anh. Người đưa thư giao cho chị một phong bì có ghi tên chị rồi đi ngay. Chị hụt hẫng quay trở vào, mở phong bì, chết lặng khi nhìn thấy tờ đơn ly hôn có sẵn chữ ký của chồng. Từ lúc đó, chị thôi không cố gắng trả lời những câu hỏi cứ lặp đi lặp lại của con: “Bố đâu rồi hả mẹ?”. Chị chỉ biết ôm lấy nó khóc ngất đi trong đau đớn và suy sụp. Không biết hai mẹ con chị đã ngồi như thế trong bao lâu, chị mơ màng nghe tiếng con lay gọi, nhưng chị không thể cử động được. Đến khi tỉnh dậy, thằng bé đã ngủ gục trong lòng chị từ bao giờ, trời đã sáng rõ. Chị gọi con dậy, gói ghém đồ đạc. Bỏ lại trên bàn tờ đơn ly hôn đã ký, chị dắt tay con ra bước ra khỏi nhà.

Tiếng rao của thằng bé bán báo làm chị giật thót bởi một linh cảm chẳng lành. Thả rơi cái va li xuống đất, buông tay con, chị gọi giật thằng bé bán báo và mua một tờ. Những dòng chữ cứ nhòa dần đi nhảy múa trước mắt chị… Giờ thì chị đã hiểu…
***
Mở cửa phòng bệnh, bước vào, chị ngạc nhiên khi thấy Hiền - cô gái chị gặp trong quán cafe, đang lúi húi với những cặp lồng, cốc, thìa... Cô gái nghiêm nghị không chải chuốt, trông chững chạc trong bộ cảnh phục, ngước nhìn chị bằng con mắt đầy cảm thông và chia sẻ. Hiền kể cho chị nghe về cuộc truy bắt tội phạm ma túy mà chồng chị đã tham gia, đó là những tội phạm vô cùng nguy hiểm và liều lĩnh. Kẻ gây ra những vết thương mang mầm bệnh cho anh đã bị bắt. Nhưng anh thì phải nằm điều trị và theo dõi ở đây trong khi đợi kết quả cuối cùng. Anh rất yêu gia đình và không muốn làm khổ mẹ con chị, anh đã nhờ Hiền cùng thực hiện kế hoạch đó để đẩy chị ra xa anh. Chị xúc động nắm tay Hiền, không nói nên lời.
Đứng từ xa chị trộm nhìn chồng, anh đang ngồi trên ghế đá của bệnh viện, mắt nhìn đăm chiêu ra xa, vẫn cái vóc dáng thân thương với mái tóc dày và lòa xòa, chắc đã lâu không cắt khiến khuôn mặt anh trông càng trở nên gầy nhỏ và xanh xao hơn. Chị khẽ khàng bước lại gần. Anh quay lại, bắt gặp đôi mắt ngân ngấn nước của chị, đầy bất ngờ và xúc động, anh đứng dậy vòng tay ôm chặt lấy người vợ thân thương. Chị òa khóc, trái tim chị đập từng nhịp thổn thức: “Hãy ôm em đến hết cuộc đời này anh nhé!”.

Cổ tích có thật

Cổ tích có thật
Họ vội vàng yêu, vội vàng trao cho nhau những nụ hôn gấp gáp...

Cũng lạ, hai con người chẳng quen biết gì nhau vậy mà lại có thể kể cho nhau nghe tất cả mọi thứ, thân quen và tình cảm cứ như đôi bạn tri kỷ...

Hắn sinh ra ở vùng quê khô cằn của cái huyện nghèo nhất tỉnh Quảng Ngãi nắng cháy. Có lẽ vì thế mà nhìn hắn cũng khô cằn từ đầu tới chân, người cao mà thân hình lại ốm nhách, da ngăm đen như cột nhà cháy. Đã vậy hắn còn mang một cái tên chỉ nghe thôi là đã thấy sao mà y chang như cuộc đời hắn, như mảnh đất mà hắn sinh ra. Khan, hắn hận cái tên này lắm, hận mấy thằng cha ở phòng dân số xã lúc làm giấy khai sinh không biết vô tình (hay cố ý) thế nào lại đánh rơi mất chữ “g”, làm cho hắn chết luôn với cái tên nghe chẳng muốn uống nước. Nhiều khi hắn ngước mặt lên trời thầm trách ông Trời sao mà nhiều bất công với hắn. Hắn trách vì nghèo đã đành, đằng này còn cho hắn không được bình thường, vừa cao, ốm đã vậy còn không được mạnh mẽ, nam tính, mấy đứa trong xóm cứ gọi hắn là õng ẹo, đứa nào ác ồm hơn thì gọi bằng cái tên mà chỉ nghe thôi hắn đã muốn cắn lưỡi chết quách cho rồi - pê đê. Mà hắn đâu phải như vậy, chỉ tại vì hắn cao mà tay chân lại mất cân đối (dài quá khổ) nên cứ lóng nga lóng ngóng mất kiểm soát, thành ra hơi “ẻo” một chút thôi chứ hắn nghĩ hắn cũng bình thường. Nhưng đó chỉ là hắn nghĩ vậy thôi, chứ mấy đứa trong xóm chẳng đứa nào thèm chơi với hắn, mấy thằng con trai sợ chơi chung rồi lây luôn căn bệnh của hắn, còn tụi con gái thì chẳng chịu cho chơi chung, vì hắn có biết chơi búp bê, banh chuyền đâu.
Bạn bè ở quê không có đã đành, đến khi lên Sài Gòn học cao đẳng hắn cũng chẳng có lấy nổi một đứa bạn thân. Cuộc sống của hắn chỉ là sáng lên trường và thui thủi ở một góc cuối lớp, chiều về phòng trọ một mình, ăn một mình, ngủ một mình, nhiều khi muốn nhậu cũng chỉ một mình (nghĩ lại rồi thôi), cái phòng bé tí chỉ kê nổi cái giường mà từ khi hắn ở lại rộng hẳn ra (vì có nhiêu đồ đâu). Hắn thấy cô đơn nhưng không buồn, hắn tự an ủi những phù phiếm xa hoa ở cái thành phố này không hợp với hắn, không hợp với một thằng con nhà nghèo. Hắn sống chỉ để nuôi mộng sau này ra trường hắn sẽ về quê đổi đời, làm một cái gì đó kiếm ra nhiều tiền, thật nhiều tiền để nhà hắn thoát nghèo, để ba mẹ hắn khỏi thức khuya dậy sớm nai lưng ra làm mướn cho người ta mà lương chỉ ba cộc ba đồng, chỉ đủ mua bó rau với con cá ăn qua bữa chiều. Rồi hắn ước... không biết đến bao giờ?
Hắn hay tha thẩn trong công viên những buổi chiều tan học, nghĩ cảnh về phòng trọ một mình là đã ngán tới tận cổ, hắn ngồi đó nhìn người ta tập thể dục, nhìn mấy đứa con nít chơi lò cò, nhìn mấy cặp tình nhân vắt chéo chân lên nhau mà hai tay chẳng chịu để yên một chỗ, nhìn dòng xe chạy nườm nượp ngoài đường như cắt cửi, từng dòng người như mờ nhòe trong mắt hắn... mọi thứ đều chỉ lướt qua như một cuốn phim quay nhanh, không hình không dáng. Bỗng nhiên hắn thấy đoạn phim dừng lại, mà không, chỉ là một chi tiết trong đoạn phim của hắn rớt ra khỏi cảnh phim. Hắn vội vàng đứng dậy chạy ra giữa lòng đường đông đúc xe cộ, nơi có cô gái đi xe SH vừa bị một người đàn ông va phải rồi đi luôn, đi được chục mét còn quay đầu lại quăng thêm một câu: “Mù hả mày?”. Hắn đứng đó, lắc đầu rồi dìu cô gái đứng lên, phụ cô dắt chiếc xe nặng hơn cả trọng lượng hai người gộp lại vào sát trong lề. Cô đi trước hắn vài bước, cố kéo cái chân cà nhắc lê từng bước nặng nhọc đến ghế đá như một cực hình. Hắn tất tả chạy đến kéo ống quần cô lên, vết chân lúc ngã xe giờ đã bắt đầu tấy đỏ và sưng lên, rồi chẳng thèm hỏi lấy một câu, hắn tất tả chạy đi mua cái khăn, mua thêm cục đá lạnh về chườm vào vết thương của cô gái. Hắn cứ giữ như thế một lúc lâu, đến khi cô gái nhỏ nhẹ nói.
- Cảm ơn bạn, mình đã bớt đau rồi, bạn có thể bỏ ra rồi đó!
Hắn bối rối tự nhiên thấy mình vô duyên lãng xẹt, nãy giờ cứ cầm chân người ta mà chưa được sự cho phép, hắn ngượng ngùng tính xin lỗi cô, nhưng vừa đúng lúc ngẩng đầu lên để nói câu đó hắn bỗng dưng im bặt, miệng và lưỡi như dính chặt vào nhau, còn trái tim thì không chịu ở trong lồng ngực mà lại nhảy lên sát tai hắn, đập từng tiếng nghe to như tiếng trống trường. Cô đẹp, đẹp thật! Nãy giờ hắn không để ý để rồi bây giờ cứ ngồi đó nhìn cô như một thằng ngốc, hắn nghĩ lại mình, rồi hắn nhìn cô, rồi hắn lại ước... (chỉ ước thôi mà). Đến khi tiếng nói của cô cất lên một lần nữa hắn mới tỉnh giấc mộng.
- Cảm ơn bạn thật sự.
Hắn như người mất hồn: Ờ, có gì đâu, chỉ thấy có người gặp nạn thì giúp đỡ thôi mà. Cô lại nói - Nhưng đâu phải ai cũng tận tình như bạn, mua khăn, mua đá về chườm chân cho mình, hắn lại: Ờ, tại thấy nó sưng (lãng xẹt, lý do gì nghe kỳ cục). Rồi như nhớ ra điều gì hắn quay qua nói xin lỗi với cô.
- Vì điều gì?
- Vì chưa xin phép mà dám cầm chân.
Cô cười, nụ cười như tỏa nắng cả một góc công viên đang dần bị bóng tối nuốt chửng, hắn cũng cười.
- Mình tên Linh, còn bạn?
- Khan, cứ gọi mình là Khan.
- Nghe giống tên nước ngoài quá nhỉ?
Tự nhiên hắn thấy vui, lần đầu tiên trong đời có người nghĩ tên hắn không khô khan như chính cái tên của nó. Rồi những câu chuyện cũng bắt đầu từ đó, tự nhiên hắn thấy thật thú vị và dễ chịu khi nói chuyện với cô, hắn ngồi đó miên man về cuộc đời hắn, hắn kể cho cô nghe những điều mà chưa bao giờ hắn nói với ai, câu chuyện cứ thế như vô tận, hắn thấy thoải mái khi có người hiểu được hắn, và chịu chia sẻ với hắn. Cô cũng kể, kể rằng cô đang buồn chuyện tình cảm, rằng cô sắp đi du học, rằng cô vừa cãi lộn với cha mẹ. Cũng lạ, hai con người chẳng quen biết gì nhau vậy mà lại có thể kể cho nhau nghe tất cả mọi thứ, thân quen và tình cảm cứ như đôi bạn tri kỷ. Trời càng về khuya nhưng đâu đó trong công viên vắng có hai tâm hồn lạc lõng vẫn đang bắt nhịp lẫn nhau. Cuối cùng, cô đứng dậy ngỏ ý xin phép đi về, hắn cũng đứng dậy, ngó đồng hồ lớ ngớ. Cô hỏi quên gì, hắn trả lời quên cả thời gian, không ngờ muộn vậy. Cô cười, nói tạm biệt rồi dắt xe đi, nửa chừng như sực nhớ ra điều gì cô quay lại.
Cổ tích có thật, Bạn trẻ - Cuộc sống, Chuyen tinh yeu, bao, tinh yeu, hanh phuc
Hắn sẽ chờ, bởi hắn biết hắn không thể sống thiếu cô...
- À, bạn cho mình số điện thoại đi, mình muốn cảm ơn.
- Thôi, mình đã nói không sao mà, ơn nghĩa gì.
- Thì bạn cứ cho đi, mai mình sẽ gọi, muốn đãi bạn một cái gì đó, không làm phiền bạn đâu mà sợ.
- Ờ...
- Đi mà!
- Uhm, mà... ờ..., thôi, 09...
Tối đó hắn không ngủ được, bâng quơ không biết vui vì vừa làm một việc tốt hay vui vì đã quẳng được gánh nặng chất chứa trong lòng bấy lâu, hay là vì nụ cười tỏa nắng của một ai kia. Người đâu mà cười đẹp quá chừng, đẹp đến mức làm người ta ngủ không được luôn - hắn thầm cười một mình, nhớ một mình rồi mang cả những xuyến xao dậy sóng vào trong giấc ngủ.
Và thế là đời hắn thay đổi từ sau cái đêm định mệnh đó. Sau những buổi đi chơi tới khuya, sau những chiều dính mưa tầm tã lạnh thấu xương, sau những lần trốn học đi chơi sở thú và Đầm Sen... hắn đã bắt đầu biết nhớ nhung, biết mong chờ một cái gì đó mơ hồ lắm chưa kịp định hình trong lòng hắn. Hắn tìm câu trả lời trong cái nắm tay lén lút ở ngày thứ 20 quen nhau, trong cách xưng hô “anh, em” đột ngột thay đổi ở ngày thứ 21, để đến ngày thứ 29 hắn bạo gan hôn nhẹ lên mái tóc đầy mùi hương ngọt lịm, và nụ hôn ngày thứ 30 đã đặt cột mốc cho cuộc đời độc thân của hắn, ngày hắn tìm ra câu trả lời, mất một tháng để định nghĩa được chữ “yêu”.
Họ vội vàng yêu, vội vàng trao cho nhau những nụ hôn gấp gáp để cô mang theo sau khi qua bên đó du học. Ba tháng nữa... Tình yêu của họ có những giọt nước mắt ngăn cản từ gia đình cô, những câu mạt sát không tiếc lời dành cho hắn, rằng hắn nghèo, xấu, không có nổi một tương lai ổn định, mà cha mẹ nào muốn con mình khổ chứ. Họ ra sức thuyết phục cô: "Chắc gì nó yêu thương con, cái nó yêu chỉ là đống gia tài kếch xù của nhà này thôi, bỏ đi con, còn nhiều người tốt gấp trăm lần nó. Con có xấu xí gì đâu mà lại chịu làm đóa hoa lài cắm..". Cô đưa tay quệt nước mắt và nói - "Đúng, người tốt thì nhiều nhưng không có ai yêu con hơn chính bản thân mình như anh ấy, ba má đừng ép con". Những cuộc cãi vã như thế chỉ kết thúc khi cô vụt đứng dậy chạy đến nhà hắn, ở đó cô có thể được khóc, được cười hả hê, để được hắn ôm vào lòng dỗ dành như con nít. Hắn hiểu hết, hiểu tất cả nên đâu cần cô phải nói. Đây là lần thứ chín trong vòng chưa đầy một tháng họ rơi vào cảnh này. Người ta nói lửa thử vàng, nên càng cấm họ càng yêu, càng ra sức thuyết phục cha mẹ cô, càng kiên trì chỉ để có một cuộc gặp vào cuối tháng giữa hai bên.
Ngày đó hắn đâm ra sợ sệt đến phát nôn, hắn tranh thủ đi sớm trước cuộc hẹn hai tiếng đồng hồ để tránh tạo ấn tượng xấu, vậy mà thật xui xẻo, một vụ kẹt xe kéo dài làm cho hắn đến trễ tới nửa tiếng. Vội vàng gửi chiếc xe Dream cà tàng ở bãi đỗ, hắn đặt chân vào nhà hàng sang thuộc dạng nhất nhì thành phố với câu xin lỗi chực sẵn trên môi, chỉ một bữa ăn ở đây cũng đủ cho cha mẹ hắn sống đời vương giả một tháng. Nhưng chỉ vừa đi đến cửa vào nhà hàng, hắn bị bất ngờ bởi một màn nước lạnh như băng đập vào mặt hắn, đứng chết trân, hắn nhìn người đàn ông đang cầm trên tay cái ly còn nhỏ vài giọt tong tong, người đàn ông lạ hoắc, có nhầm lẫn gì chăng? Hắn giận điên lên, thiếu chút nữa là nhào tới bóp cổ lão già gàn dở này, nhưng khi nhìn vào đôi mắt của lão hắn bỗng dưng khựng lại, đôi mắt có lửa như xoáy sâu vào hắn, vừa lạ mà vừa quen. Hắn đứng đó, chẳng biết làm gì, đôi chân nặng như chì chỉ nhấc lên được khi nghe người đàn ông nói.
- Đi theo tôi.
Cái bàn tiệc người đàn ông dẫn hắn tới trớ trêu thay lại có Linh ngồi đó, và không cần hỏi hắn cũng biết người đàn ông này là ai, người lớn đôi khi lại làm khó dễ ta như thế đó. Suốt buổi ăn, hắn liên tục bị tra tấn bởi những câu hỏi về gia cảnh, về kế hoạch tương lai của hắn, mà hắn chẳng có gì, nên đáp lại những câu trả lời chỉ là cái nhìn đăm đăm không có mấy chút thân thiện của hai người lớn tuổi. Niềm động viên duy nhất là cái nắm tay lén lút của cô dưới gầm bàn. Hôm đó, lần đầu tiên hắn đường hoàng chở cô đi chơi dưới sự cho phép của cha mẹ cô.
Họ tiếp tục quen nhau, cha mẹ cô không cấm đoán nhưng cũng không tỏ vẻ đồng ý. Có những hôm cô không ở nhà, hắn được gọi đến để gặp riêng họ, câu chuyện bắt đầu bằng một xấp tiền dày cộp toàn tờ 100 ngàn mà cả đời hắn cũng không mơ nổi, gọi là chu cấp hàng tháng để hắn chi trả cho sinh hoạt hằng ngày, cho cha mẹ hắn ở quê đỡ khổ, hắn lắc đầu, có nghèo khổ thế nào cũng không bán rẻ nhân phẩm, hắn đứng dậy kết thúc câu chuyện bằng một cái chào cúi đầu. Khi khác hắn được gọi tới để thông báo rằng hắn sẽ đi du học, mọi chi phí họ đều lo tất, nếu hắn đồng ý thì chỉ một tuần sau ngày cô đi, hắn cũng sẽ đi, hắn nói để hắn suy nghĩ. Hai ngày sau, câu trả lời được đưa ra là không. Cô buồn lắm, buồn đến phát giận vì cơ hội để hai người được gần nhau mà hắn không chịu nắm lấy. Hắn an ủi cô hết lời rằng hắn không thích đi nước ngoài, rằng hắn sẽ chờ, ba năm chỉ như cái chớp mắt thôi mà, ở đây hắn sẽ tự tìm cơ hội cho mình, rồi hắn sẽ thành công. Nhưng thực ra cô đâu biết hắn từ chối là do có cuộc gặp với người đàn ông có đôi mắt tóe lửa vào ngày hôm qua, ngay tại phòng hắn.
Ngày cô bay, hắn ra tiễn cô từ sáng sớm cho đến khi máy bay mang cô tạm ra khỏi đời hắn một quãng thời gian mà hắn gọi chỉ bằng một cái chớp mắt. Những cái ôm không muốn rời... hắn đi dạo một vòng khắp thành phố, nỗi buồn và nỗi nhớ lẫn lộn. Chán chê, hắn quay xe về lại phòng trọ, tự dưng thấy trống vắng kỳ lạ. Ở phòng, có một người đàn ông đang ngồi chờ hắn, ánh mắt ngó đăm đăm ra đường, tóe lửa.
Điện thoại rung, là tin nhắn của cô: “Máy bay vừa cất cánh được mười phút em đã thấy nhớ anh đến nghẹt thở, thật tiếc khi anh không đi cùng em, ở nhà nhớ giữ gìn sức khỏe và chờ em nhé. Em yêu anh”. Hắn sẽ chờ, bởi hắn biết hắn không thể sống thiếu cô, bởi hắn đã lựa chọn đúng.
Đúng vì đã chọn không đi du học, đó là một cuộc trao đổi, đi vì tương lai của hắn nhưng sẽ mất cô, mà tương lai không có cô thì hắn thà chọn không, rằng cô là tất cả tương lai của hắn.
Không, rằng hắn đã chiến thắng trong trò chơi trao đổi với cha mẹ cô, tiền bạc và danh vọng đổi lấy sự buông tha.
Rằng hắn đã chiến thắng thử thách của hai người họ.
Rằng cha cô đã gặp hắn, đã ôm hắn và gọi là “con”.
Rằng hắn đã trở thành hoàng tử để có thể đường hoàng đứng bên cạnh một nàng công chúa, là cô.

Chúng ta nợ nhau một lời xin lỗi

Chúng ta nợ nhau một lời xin lỗi
Nỗi nhớ hôm nay đang dày xéo cô... 

Chúng ta nợ nhau một lời xin lỗi

Mối tình đầu đã khiến trái tim cô băng lạnh đi. Cô thấy hận người cô đã yêu say đắm...
Người ta hỏi cô: “Em còn nhớ anh không?”
Cô trả lời: “Em đã quên anh, tình yêu trong em đã chết, mọi nỗi đau đã qua đi, giận hờn không còn nữa. Chỉ còn lại khoảng trống thôi anh à."
Người ta bảo: “Nếu vậy thì anh sẽ buồn lắm”.
Cô không nói gì, lặng lẽ nhấn nút kết thúc cuộc gọi. Cô ngồi bất thần tự hỏi, tại sao thời gian đã lâu vậy rồi mà cô không thể nào quên được người đó. Cô đau đớn khi nhận ra lúc này, trên môi cô còn vương lại chút gì mặn chát…
Một mình trong phòng vắng, cô nhớ lại tình yêu xưa, tình yêu đầu tiên với bao dư vị của niềm vui, hạnh phúc và cả nỗi đau ngọt ngào. Cô chợt liên tưởng đến những cái nắm tay thật chặt, những nụ hôn cháy bỏng, những ước mơ về tương lai mà cô từng xây đắp. Để rồi, cùng song hành với nỗi nhớ hôm nay đang dày xéo là những giọt nước mắt chực tuôn trào trên gương mặt.
Ký ức vẫn cứ thế ùa về. Cô nhớ về ngày hôm đó...
Vì là ngày đầu tuần nên cô quyết định đi làm sớm hơn một chút. Gần tới công ty thì một cơn mưa bất chợt đến, cũng như bao người khác, vội vàng tìm cho mình một chỗ tránh mưa. Và ghé quán cà phê bên đường là lựa chọn thú vị nhất. Cô vào quán, chọn một góc đủ để thả hồn mình theo giai điệu du dương của những bản nhạc.
Đang nhâm nhi cốc sữa nóng thì anh đột nhiên xuất hiện trước mặt với câu nói: “Lớn thế này rồi, em vẫn còn uống sữa? Như vậy, bao giờ mới lấy được chồng? Quán đông người quá, em cho anh ngồi chung bàn với nhé!”.
Cô bất ngờ trước những lời nói của người đàn ông lạ mặt. Chưa kịp phản ứng gì thì cô bắt gặp ánh mắt sâu hút của anh. Cô cứ thế im lặng, suy tưởng.
Sau phút giây xao động đó, cô trở về với thực tại. Cô thấy ghét gã trai này, vì chỉ mới đây thôi gã dám buông lời trêu chọc cô.
Buông thõng ánh mắt ra xa và lạnh lùng đáp: “Cứ tự nhiên, quán này đâu phải của tôi”.
Anh ngồi xuống, không nói gì thêm nữa và gọi cho mình một tách cafe. Chợt điện thoại anh reo vang, rồi anh đứng dậy chào cô và mất hút trong cơn mưa đang nặng hạt.
Cuộc gặp gỡ bất chợt đem lại những cảm xúc mong manh cho riêng mình cô cuối cùng cũng qua đi. Những cảm xúc cứ nhạt dần, trôi vào quên lãng…
Theo từng nhịp chảy của thời gian cô vẫn vô tư, hồn nhiên và cũng không còn nhớ gì tới anh nữa. Thế nhưng, cuộc đời hình như là sự trùng hợp không ai có thể cưỡng lại được. Với cô sự trùng hợp đó, đã cho cô bắt đầu một tình yêu đẹp, nhưng cũng đầy nước mắt.
Khi đó, công ty cô có một hợp đồng quan trọng trong lĩnh vực du lịch. Cô được giao toàn bộ trách nhiệm trong việc gặp gỡ đối tác cũng như lên kế hoạch công việc. Cô hào hứng với công việc này. Cô nhấc máy:
- Alô, xin hỏi đây có phải số máy của công ty X không ạ?
- Vâng! Xin lỗi, cô là ai?
- Tôi là Thiên Kim, nhân viên tư vấn dịch vụ du lịch. Công ty anh có đặt một tour du lịch ở chỗ tôi. Tôi muốn hẹn gặp anh để trao đổi.
- À, vậy chiều nay khoảng 4h chúng ta gặp nhau ở quán cafe đối diện công ty tôi nhé.
- Vâng, chào anh.
Chiều hôm đó, cô đến sớm hơn giờ hẹn và đợi. Điện thoại của cô chợt reo vang.
- Alô.
- Chào cô, cô đã đến chưa?
- Tôi đang ở chỗ hẹn.
- Tôi thấy cô rồi.
Trong phút chốc, hình như hai người nhận ra nhau. Họ nhận thấy có cái gì đó vừa lạ, vừa quen, vừa rất thân thiết ở người đối diện. Nhưng không ai dám nói.
Cô chủ động lên tiếng:
- Chào anh, mời anh ngồi. Anh gọi đồ uống đi, và chúng ta cùng trao đổi công việc nhé.
Cuộc trao đổi diễn ra tốt đẹp hơn những gì cô nghĩ. Và như vậy, có nghĩa là cô đã thành công trong hợp đồng lần này. Nhưng điều làm cô vui hơn, đó là cô đã tìm được cho mình một người bạn.
Những ngày sau đó, anh luôn gọi điện, nhắn tin cho cô. Rồi họ hẹn hò. Họ hứa hẹn cho một tình yêu đẹp mãi. Cả hai người luôn cảm thấy hạnh phúc với những gì mình đang có. Cô nhớ, có lần anh nói với cô: “Dù thế giới này có thay đổi như thế nào, vạn vật có thay đổi ra sao thì anh vẫn luôn yêu em. Cô bé của anh ạ!” Cô hạnh phúc vì điều đó. Tựa đầu vào vai anh, cô khẽ nói "Em cũng thế, em sẽ mãi yêu anh…"
***
Giọt nước mắt bỗng rớt xuống tay nóng hổi. Cô giật mình trở về thực tại. Cô cười nhẹ nhàng trong nước mắt. Cô xót xa khi ý thức được rằng, tất cả những thứ đó giờ chỉ còn trong hồi ức. Còn giờ đây, anh của cô, tình yêu của cô đã đi xa rồi. Tại sao ư? Cô không hiểu.
Cô chỉ nhớ rằng, mùa thu năm đó, buổi tối hôm đó – ngày sinh nhật cô.
- Em à. Chúc mừng sinh nhật em - Anh đưa cho cô bó hoa hồng rực rỡ.
Cô cười hạnh phúc nói: “Chúng mình đi đâu chơi anh nhé”.
- Ừ. Anh sẽ đưa em đi.
Cô gái đang yêu hạnh phúc đến tột độ, khi được cùng người mình yêu tay trong tay dạo phố. Đây là, sinh nhật đầu tiên cô đi cùng một người con trai, mà người đó chính là người mà cô nguyện sẽ cùng đi hết con đường tương lai còn lại. Cô thấy yêu cái ngày ý nghĩa đó. Yêu cái mùa thu dịu nhẹ đó.
Những cơn gió vẫn thổi nhẹ nhàng làm mơn man da thịt. Đang ngập chìm trong hạnh phúc, cô bỗng giật mình với cái nắm tay thật chặt của người con trai ngồi bên cạnh. Anh nói:
Chúng ta nợ nhau một lời xin lỗi, Bạn trẻ - Cuộc sống, Chuyen tinh yeu, bao, tinh yeu, xin loi, anh ra di
Anh từ giã cõi đời về với cõi vĩnh hằng khi chưa thể nói với cô thêm một lời xin lỗi...
- Em, anh xin lỗi em vì tất cả. Anh xin lỗi, anh không thể bên em như lời anh đã hứa.
Cô im lặng. Cô bất ngờ. Cô đau đớn. Cô không tin vào những gì tai mình nghe thấy.
- Anh, anh đang nói điều gì vậy? Chẳng phải hôm nay là sinh nhật em sao anh?
- Thiên Kim à, anh chỉ muốn nói với em một điều. Đó là hãy tha lỗi cho anh. Những gì ngày qua anh đã dành cho em là sự thật, nhưng bây giờ… Em, em hãy tha lỗi cho anh. Anh đưa em về nhé!
Cô òa khóc nức nở như một đứa trẻ lên ba. Những gì mà cô tận hưởng ngày qua chỉ còn lại ở hai từ xin lỗi thôi sao?
- Anh cho em lý do đi. Tại sao lại vậy anh? Em đã làm gì sai?
- Không, em không làm gì sai hết. Là do anh đã không giữ lời hứa. Anh đã sai.
- Có ai đó đã thay thế vị trí của em rồi sao anh?
- Anh đã quá nhẫn tâm phải không em? Anh xin lỗi.
Cô không muốn nghe thêm lời nào từ anh nữa, cô bỏ chạy. Chạy trốn tất cả. Trong đầu cô lúc này đang vang lên những dư âm ngọt ngào của lời yêu và tất nhiên là cả những xót xa cho một tình yêu đã tan vỡ.
Cô lang thang trên những con phố lâu thật lâu, nước mắt đã chảy không biết bao nhiêu cho thỏa nỗi lòng. Người đó đã đến và đi qua cuộc đời cô tựa như một cơn gió thoảng. Nhẹ nhàng đấy, nhưng cũng lạnh buốt đến tận con tim.
Cô mở cửa phòng, nhìn vào màn hình điện thoại, nhấn vào mục danh bạ tìm đến số có lưu tên là honey, cô khẽ nhấn nút delete. Xóa hết những gì không còn thuộc về cô nữa. Đã 12h đêm, đêm nay không một cuộc gọi, không một tin nhắn chúc ngủ ngon. Vậy là, người đó đã đi qua cuộc đời cô như thế.
Mối tình đầu đã khiến trái tim cô băng lạnh đi. Cô thấy hận người cô đã yêu say đắm. Kể từ sau ngày chia tay, cô luôn đặt ra cho mình những nguyên tắc thép kể cả trong công việc và tình cảm để nhắc nhở mình không tái phạm một sai lầm nào nữa.
***
Còn anh, sau cái đêm hôm đó, anh nhập viện. Anh mắc bệnh ung thư. Căn bệnh mà anh biết không thể nào chữa khỏi được. Anh đau khổ khi biết rằng, mình sẽ không thể đi chung đường với người con gái ấy, không thể bảo vệ người con gái ấy và đau khổ hơn là không thể cho người con gái ấy một gia đình trọn vẹn như cô từng mơ ước. Anh lặng lẽ dằn vặt mình trong đau đớn.
Thiên Kim cũng chính là mối tình đầu của anh. Anh yêu sự trong sáng, thuần khiết pha chút tinh nghịch nơi cô. Quyết định chia tay, anh mong cô có thể tìm được một hạnh phúc thực sự.
Ngày nào anh cũng viết nhật ký cho cô. Cái tên Thiên Kim luôn hiện hữu trong trái tim người con trai ấy. Vẫn là nét bút thân thuộc.
“Công chúa của anh. Em biết không, với anh, em là tất cả. Anh xin lỗi vì đã không thể làm em hạnh phúc. Nhưng em à, em hãy tin anh, hãy tin tình yêu hôm qua anh dành cho em là sự thật và tình yêu đó sẽ còn mãi ở trong anh. Nếu em đọc được những dòng chữ này, thì hãy tha thứ cho anh, em nhé! Nếu có kiếp sau, anh xin được yêu em mãi mãi”.
Thời gian trôi đi, thể xác người con trai ấy ngày càng trở nên héo mòn. Biết mình không thể kéo dài thời gian thêm nữa, anh nhấc điện thoại lên. Tìm đến tên Thiên Kim và anh gọi.
- Em đấy à, em còn nhớ anh không?
- Em đã quên anh, tình yêu trong em đã chết, mọi nỗi đau đã qua đi, giận hờn không còn nữa. Chỉ còn lại khoảng trống thôi anh à.
- Nếu vậy thì anh sẽ buồn lắm.
Tút, tút, tút... Những âm thanh vang lên kéo dài buồn bã.
Cô đã tắt máy, cô khóc và anh cũng khóc.
Chiếc điện thoại rời khỏi bàn tay của anh. Anh từ giã cõi đời về với cõi vĩnh hằng khi chưa thể nói với cô thêm một lời xin lỗi.

***
Một tuần sau ngày anh mất, một người bạn của anh đưa cho cô cuốn nhật ký của anh. Cô cầm và đọc. Một cảm giác tội lỗi dâng tràn tâm hồn cô. Trong lúc anh cần cô nhất thì cô lại vô tâm bỏ mặc. Cô đã giận anh, không nói đúng hơn là cô đã hận anh. Hận anh chỉ vì ngày hôm đó, đã nói với cô lời chia tay để đi yêu thương một người con gái khác. Cô giận chính bản thân mình đã không tìm hiểu mọi việc thật kỹ càng, để rồi đánh mất đi tình yêu. Nước mắt cô cứ thế lăn dài trên má.
Lặng lẽ đến bên mộ anh với một bó hồng, cô đặt nó xuống, lần này cô không khóc. Chỉ đứng ngắm nhìn di ảnh của anh, một gương mặt hiền hậu, thông minh – người cô đã yêu và rất yêu. Cô nói với anh. “Anh, em yêu anh. Em mãi yêu anh. Chúng ta đã nợ nhau một lời xin lỗi”.
 

Sample text

Sample Text

Trang Chu

 
Blogger Templates